Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Tiếp theo bài đăng.

Vậy thì làm sao xứng đáng là một gia đình đạo đức thánh thiện, để làm gương mẫu cho bà con trong cộng đoàn noi gương bắt chước.
Thưa quý vị bây giờ tôi xin đem ra một ví dụ tôi đây đã có vợ rồi, bây giờ tôi gặp một cô này, cô ấy trẻ, cô ấy đẹp, cô ấy thích tôi, tôi cũng thích cô, như vậy vui không quý vị? Vui chứ, thích không? Thích chứ, nhưng đó là ý của ai? Đó là ý của tôi ý của mình, tôi vui tôi thích vì đó là ý của tôi. Nhưng ý của Chúa là không được rồi con ơi, không xong rồi con à, chỉ có một vợ một chồng mà thôi, hoặc nếu mà con đi tu thì tu cho đến nới đến chốn đàng hoàng, không được bắt cá hai tay. À ý của Chúa là như thế đấy, vậy thì tôi phải dứt bỏ cô này về với vợ cũ về với vợ già, dứt bỏ cô này về với đời tu, chữ tù liên với chữ tu một vần. Ôi vậy thì tôi buồn quá, nhưng đó là ý của tôi, tôi buồn vì đó là ý của tôi.
Còn ý của Chúa là con phải trung trinh thờ Chúa, phải chung thủy trong đời sống vợ chồng. Vậy thì tôi phải lựa chọn là ý của tôi hay ý của Chúa, nếu mà ý của Chúa thì tôi phải chấp nhận, thà rằng tôi buồn, hay cô ấy buồn, mà vui lòng Chúa đẹp lòng Chúa hơn là để mất lòng Chúa.
Thưa quý vị tôi xin trở lại vấn đề gia đình: khi một người nam và một người nữ đã kết hôn với nhau, thì liền sau đó hai người đã chính thức trở thành vợ chồng với nhau, và lúc này hai vợ chồng đã thành một gia đình mới, trong cộng đoàn dân Chúa cũng như cộng đồng xã hội. Trong gia đình mới này hai vợ chồng đều có quyền hạn như nhau, và gia đình của họ đã hình thành một khuôn khổ khuôn phép riêng từ đây, họ có quyền tự quyết mọi vấn đề to nhỏ trong gia đình của họ, không ai được quyền xen vào nội bộ trong gia đình của họ, theo kinh nghiệm trong cuộc sống gia đình từ xưa đến nay, nếu một người nào đó ở ngoài, không phải là thành viên trong gia đình đó mà xen vào các sự việc của gia đình người ta, không sớm thì muộn gia đình đó sẽ bị đổ vỡ tan nát. Vấn đề này là bài học kinh nghiệm để đời mà đã có biết bao nhiêu gia đình trước đây, đã để lại những hậu quả nghiêm trọng cho đời con, rồi đến đời cháu, thậm chí đến cả đời chắt của họ nữa, chỉ vì vợ chồng không giữ được hạnh phúc và tình nghĩa với nhau, rồi cuối cùng hai người dắt nhau ra tòa để ly dị.
Vậy mà hiện nay các gia đình anh em của cha tôi, đã có ba gia đình lộn xộn đổ vỡ phải đưa nhau ra tòa ly dị. Câu chuyện thứ nhất về gia đình người anh ruột, cha tôi đã trực tiếp phá vỡ hạnh phúc tình yêu của hai vợ chồng người anh ruột của mình, vợ của người anh này đã quen biết với cha tôi trước khi lấy người anh ruột của cha tôi, cô ta đã đeo đuổi mối tình với cha tôi từ khi hai người gặp nhau ở nhà bố mẹ nuôi của cha tôi, vào những ngày đầu khi cả hai mới bước chân đến thành phố Columbus. Đến khi cha tôi xin đi tu lại, rồi được vào nhà dòng trong địa phận, cô này vẫn tiếp tục lén lút gia đình để lên thăm cha tôi ở trong nhà dòng, đến khi cha tôi được thụ phong cô vẫn tiếp tục theo đuổi mối tình ngang trái như thế, cuối cùng cha tôi phải dàn xếp cho cô ấy lấy người anh ruột của mình. Thánh lễ hôn phối của hai vợ chồng người anh ruột này, do chính cha tôi làm chủ tế. Khi cha tôi đã làm một ông cha, cô ấy cũng đã có chồng, tưởng rằng đường anh anh đi anh đi, đường em em đi em đi, nhưng hai người vẫn còn tiếp tục ấp ủ nuôi dưỡng một mối tình mù quáng đồi bại cho đến nay là 26 năm. Cha tôi đã không thẳng thắn dứt khoát từ bỏ mối tình với cô này, vì vậy mọi người trong cộng đoàn công giáo của xứ đạo cha tôi, ai ai cũng đều biết về câu chuyện tình tứ này.
Gia đình thứ hai là gia đình người em trai út của cha tôi, theo như dư luận trong cộng đoàn nói ra, đã có những bất đồng và xung khắc với một hai gia đình chị em của cha tôi đối với người em dâu này, vậy mà cha tôi không biết hàn gắn cho gia đình em của mình, rồi để hai vợ chồng người em phải ra tòa ly dị vào năm 2010, người em ruột của cha tôi đã lâm vào hoàn cảnh gà trống nuôi con đến nay là 5 năm rồi, thật hết sức là tội nghiệp. Đây là thất bại đầu tiên của cha tôi đối với gia đình người em này, với cương vị là một vị linh mục mà cha tôi cứ ngồi yên để cho hai vợ chồng người em của mình phải ra tòa ly dị, tôi xin hỏi cha tôi? Vậy có phải là sống chết mặc bay hay không, thật đúng cha tôi là người vô trách nhiệm, đối với đoàn chiên của mình mà cha tôi đang chăn dắt.
Gia đình thứ ba là gia đình người anh rể của cha tôi, sự việc cha tôi đã gây ra cho gia đình người anh này, là một sự kiện nổi cộm trên các trang mạng gần 2 năm nay, có thể nói rằng cả thế giới đều biết chuyện này qua mạng Internet, chỉ vì cái mối thân tình giữa cha tôi với bà chị ruột, về cách sống của hai chị em, đã không phân biệt được ranh giới của cha tôi và bà chị, phải sống như thế nào cho phải đạo làm người, cha tôi cứ tưởng sống như thuở còn nhỏ ở trong gia đình với cha mẹ của mình như trước đây, và bà chị của cha tôi cũng thế , bà đã có chồng và có con, hai vợ chồng đã chung sống với nhau quá nửa đời người, con cái cũng đã trưởng thành và khôn lớn cả rồi. Ông bà chúng ta có câu “xuất giá thì tòng phu” thế mà bây giờ bà lại bỏ phu tòng đệ bà đã nghe em mình, không sống đúng với khuôn khổ của gia đình mình, bà đã nghe lời ngon tiếng ngọt của em mình, rồi để cho các giáo điều của cha tôi thâm nhập vào gia đình bà, cái giáo điều cao siêu nhất là cha tôi đã lấy ơn nghĩa bảo lãnh, chụp lên bầu khí ấm cúng và hạnh phúc của gia đình này, bà đã đánh đổi tình nghĩa vợ chồng cũng như hạnh phúc gia đình của bà cho cha tôi, nắm chủ quyền hoàn toàn tự quyết về số phận của gia đình bà, coi như người anh rể đã bị cha tôi hạ bệ truất phế, và trấn lột từ quyền đến tiền của gia đình ông, ông đã trở thành trắng tay mất tất cả, thật là dã man còn hơn là truất phế vua Bảo Đại như vào hồi thời Pháp thuộc trước đây.
Thưa quý vị: những lỗi lầm mà cha tôi và bà chị đã gây ra cho gia đình như sau, cha tôi đã lấy uy quyền thể hiện tính độc tài, và cái tôi ở trong cha tôi quá lớn, cộng với sự dối trá của bà về mặt tài chánh trong gia đình, cha tôi và bà chị đã thông đồng bàn bạc và thực hiện thành công mỹ mãn về việc rút ra một số tiền là 118 ngàn đô trong tài khoản chung của hai ông bà. ( nhưng ông không hề biết ) và cha tôi cũng lấy những tấm check của hai ông bà, đứng tên chung trong tài khoản mà cha tôi đã rút tiền ra, nhưng những tấm check này đã mạo chữ ký của chị cha tôi, bà chị không ký tên vào những tấm check này vậy mà cha tôi cả gan dám rút tiền ra ( điều này ông anh rể cũng không hề biết ).
Với sự tính toán của cha tôi, từ khi cha tôi mua căn nhà còn thiếu tiền, cha tôi đã có kế hoạch giúp cho ông bà để mở tài khoản trong ngân hàng nhưng đây không phải là ý tốt lành của cha tôi đâu.
Cha tôi và chị đã dối trá chồng rồi tự tung tự tác tiền bạc trong tài khoản của hai ông bà, để đáp ứng nhu cầu về tài chánh cho cha tôi.
Điều thứ 2: cha tôi và bà chị đã bàn bạc với nhau, không cho ông biết về việc đám cưới của con trai ông bà còn lại ở Việt Nam. Nghĩa là cha tôi không cho ông về Việt Nam để dự đám cưới con của ông bà, bằng cách chuyển số tiền còn lại trong tài khoản chung của hai ông bà là: 131 ngàn đô sang hết tài khoản riêng của bà, như vậy là ông không còn tiền để mua vé máy bay về Việt Nam để dự đám cưới của con.
Cha tôi là một ông cha được học cao hiểu rộng là người tu hành cha tôi đã có nhiều mánh khóe thật là tuyệt vời trên cả tuyệt vời.
Điều thứ 3: sau đám cưới của con ở Việt Nam, bà chị cha tôi trở về Mỹ trước ông một tuần, khi bà về tới nhà ở Mỹ cha tôi đã bật đèn xanh cho bà chị bỏ nhà bỏ chồng trốn đi chỗ khác để ở, chính vì lý do này khi ông trở về Mỹ sau bà một tuần, đã làm cho đầu óc của ông đâm ra khủng hoảng, trên đường lái xe đi chợ ông đã gây ra tai nạn khủng khiếp. Nếu trường hợp này ông bị tử thương, thì chắc là câu chuyện của gia đình ông không bị phanh phui cho đến ngày hôm nay và cha tôi có thể đổ thừa cho người anh rể là tại ông, nhưng may mắn thay Chúa đã gìn giữ ông không bị một thương tích nào.
Điều thứ 4: khi câu chuyện đã đổ bể ra, có nhiều bà con trong cộng đoàn đã lên tiếng phản đối cha tôi, không chịu hàn gắn lại sự đổ vỡ của gia đình ông bà nhưng cha tôi không nghe và còn chửi xiên chửi xéo  đừng xía vào chuyện người khác, và bà con cũng trao đổi vấn đề này với bà chị, nhưng bà không chịu vì bà phải chấp hành theo lệnh của cha tôi, và cuối cùng ông đã tuyệt vọng ông phải nhờ đến luật sư để giúp đỡ cho ông ra tòa ly dị. Khi cha tôi đã biết được sự việc ông đưa đơn ra tòa, thay vì cha tôi phải hòa giải hàn gắn lại tình nghĩa vợ chồng cho hai ông bà, thì cha tôi lại nhờ một số luật sư quen biết của cha tôi, để giúp cho bà chị điền đơn ra tòa kiện ngược lại ông để ly dị chồng.
Thưa quý vị: Cha tôi là một vị linh mục tại sao cha tôi không thi hành đúng luật của Chúa ( sự gì Thiên Chúa liên kết loài người không được phân ly ) cha tôi biết những việc làm của cha tôi là lỗi luật của Chúa nhưng cha tôi cứ làm, sỡ dĩ cha tôi nhờ cậy luật sư để đưa bà chị ra tòa kiện ngược lại ông, là để bảo vệ số tiền 131 ngàn đô của cha tôi đã (Desposit) bỏ vào trong tài khoản chung của hai ông bà để khỏi bị mất. Sự việc này có bằng chứng trên giấy tờ rõ ràng, cha tôi không thể chối cãi được. Như vậy cha tôi có lương tâm hay không đối với những hành động của cha tôi đã làm. Xin thưa cùng quý vị cha tôi không có lương tâm nhưng cha tôi có lương tiền. Trong đời sống tu hành cha tôi đã sống làm mục vụ trong cộng đoàn xứ đạo trên 20 năm đời sống tu hành của cha tôi đã thể hiện rất rõ nặng về mặt của cải vật chất thế gian, bằng chứng như sau: tôi xin nhắc lại.
Điểm thứ I: khi cha tôi đã được thụ phong khoảng 2, 3 năm đầu, cha tôi đã lừa dối bà con về tiền bạc xin quyên góp cho địa phận cần Thơ, vụ việc này cha tôi đã để lộ ra bản chất dối trá về tiền bạc này. Khi đổ bể ra một số bà con đã kéo nhau lên tòa giám mục Columbus thưa cha tôi

Điểm thứ II: khi các gia đình anh em của cha tôi đã được sang định cư đoàn tụ với cha tôi, cha tôi lại ngựa quen đường cũ lại dối trá với Đức Cha và tòa giám mục về căn nhà ở số 3955, Maize mà cha tôi hiện nay đang ở. Cha tôi mua căn nhà đó giá 164 ngàn đô, cha tôi đã lừa dối đức giám mục địa phận, là căn nhà này con đi thuê, cha tôi rất khôn ở điểm này để lấy tiền thuê của tòa giám mục trả cho cha tôi đút túi riêng, câu chuyện này nó đã phá vỡ hạnh phúc gia đình của người anh rể, cha tôi đã nhúng tay vào tiền bạc của hai vợ chồng người anh rể này, khi bị lộ tẩy cha tôi còn hù người anh rể là dậy cho người anh này một bài học, cha tôi tồi như thế đấy.
Điểm thứ III: Cha tôi và bà chị đã tính toán là khống chế ông không cho ông về Việt Nam, và chuyển số tiền con lại trong tài khoản chung của ông bà, sang hết tài khoản riêng của bà, như vậy ông sẽ thua vì không còn tiền để rút về Việt Nam. Nhưng trời không chứng cho kẻ gian, cuối cùng cha tôi buộc phải ra lệnh cho bà chị, trả lại một số tiền vào trong tài khoản của ông bà, để ông rút tiền về Việt Nam dự đám cưới của người con.
Thưa quý vị: cũng vì tiền bạc, sau khi cha tôi đã được thụ phong một thời gian vài năm, cha tôi đã nghĩ ngay ra cách để kiếm tiền nhanh và nhiều, cách kiếm tiền của cha tôi không phải đi làm cực nhọc như bao nhiêu ngươi khác ở bên Mỹ này, vì cha tôi có ăn có học nên cha tôi đã viết ra hai cuốn sách “Tâm sự với chính mình’ lấy bút hiệu là Du Sơn (thánh Giu-se) tập I và tập II, với giá mỗi cuốn sách là 15 đô la nhưng khi bán ra có nhiều bà con đưa cả 100 đô la cho cha tôi tức là vừa mua vừa ủng hộ cho tác giả. Vậy thì trong hai cuốn sách này cha tôi nói cái gì? Trong số những câu chuyện cha tôi viết đa phần là để dạy người dạy đời, có số ít câu chuyện có thật, còn lại đa số là những câu chuyện tào lao thiên địa. Tự cha tôi nghĩ ra để viết bán kiếm tiền, tôi chưa từng thấy một ông cha nào trong đời sống tu hành mà lại viết ra những câu chuyện vừa tào lao, vừa đụng chạm đến người khác như thế để bán kiếm tiền. Có những câu chuyện cha tôi viết khích bác rồi chửi xiên chửi xéo người đời, rồi có những câu chuyện khi người ta mời cha tôi đến nhà để ăn uống, ăn uống xong cha tôi về viết thành truyện để đem câu chuyện của gia đình người ta ra cho toàn thiên hạ biết mà lại có tiền xài. Thật đúng như lời ông bà chúng ta đã nói “được ăn được nói được gói đem về” mà lại bán được tiền nữa.
Có những câu chuyện có thật nhưng cốt truyện của nó cha tôi lại thay đổi rồi thêm mắm thêm muối và bột ngọt vào cho đậm đà, để lôi cuốn độc giả tìm đến mua. Có một câu chuyện cha tôi cũng chỉ trích nhà nước Việt Nam sau ngày tiếp thu về mặt quản lý yếu kém, dẫn đến dân chúng nghèo đói và cực khổ, và một câu chuyện nữa cha tôi đã viết tựa là “kho đạn” ở trang 11 trong cuốn tâm sự với chính mình tập II “ nổ liên thanh liên tràng, nổ không cần thuốc đạn, nổ không cần bóp cò, đây là câu chuyện nói về những người lính VNCH thời trước năm 1975, câu chuyện này cha tôi đã đem những người lính VNCH ra để bôi bác, là những người lính đã từng vào sinh ra tử trong cuộc chiến trước đây.
Vừa qua một số anh em chúng tôi đã đọc hai cuốn sách này, và nhận xét rằng cha tôi không phải là nhà văn nhà thơ, nhưng vì hoàn cảnh cũng như đời sống của cha tôi lúc đó còn quá khó khăn về mặt tài chánh cha tôi phải nhắm mắt viết liều, ra những câu chuyện tào lao thiên địa đó để bán kiếm tiền, nhưng những anh em chúng tôi rất bức xúc khi đọc được những câu chuyện vừa nói ở trên, hồi chiến tranh vào thập niên 60 cha tôi còn nhỏ không biết gì nhưng đến thập niên 70 cha tôi đã khôn lớn rồi và đã vào nhà dòng đi tu, và cha tôi cũng biết chiến tranh như thế nào rồi.
Tất cả những người lính chúng tôi hồi đó, đã hy sinh xương máu để bảo vệ cho xóm làng của cha tôi được bình yên để cha tôi được an tâm học hành đến nơi đến chốn trong đời sống tu hành cho được ơn bền đỗ vậy mà cha tôi có biết ơn những người lính đó đâu ? cha tôi đã tự ý bỏ nhà dòng ở địa phận Cần Thơ trốn ra nước ngoài rồi cha tôi đã công thành danh toại liền ăn cháo đá bát, anh em chúng tôi không bắt cha tôi phải tôn vinh, hay mang ơn những người lính chúng tôi, nhưng chúng tôi không đồng ý cho cha tôi đem những hy sinh xương máu của những người lính chúng tôi ra để chà đạp, bôi bác và bán rẻ danh dự của anh em chúng tôi. Chúng tôi yêu cầu cha tôi phải thâu hồi lại hai cuốn sách mà cha tôi đã bán ra, nếu những bà con nào đã mua hai cuốn sách này xin bà con hãy dục vào sọt rác kể như đồng tiền đó bố thí cho cha tôi. Những câu chuyện ở trong cuốn sách tâm sự với chính mình mà cha tôi đã viết ra, là để nổ lấy tiếng và kiếm tiền, còn cha tôi muốn dạy người dạy đời, thì cha tôi hãy dạy chính bản thân của cha tôi trước đi, vì mình có hoàn hảo tốt đẹp mới dạy được người khác. Tề gia trị quốc bình Thiên hạ, cái đuôi của cha tôi chưa tề, và trong gia đình bà chị sống như thế, làm sao thiên hạ được hòa bình.
Tôi xin trở lại vấn đề gia đình người anh rể và nói về bà chị của …...… tại đây

Nguyễn Văn Hậu




          Xin hẹn quý vị tại đây

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Bài tiếp theo.

Tiền là Tiên là Phật
Là sức bật lò so
Là thước đo lòng người
Là nụ cười tuổi trẻ
Là sức khỏe tuổi già
Là cái đà danh vọng
Là cái lọng che thân
Là cái cân công lý
Là cái ký tình yêu
Là cái bills hàng tháng
Chỉ vì tiền mà cha tôi đã làm cho gia đình người anh rể ra tan nát, vợ bỏ chồng, con bỏ cha, anh em từ bỏ nhau gần ba năm nay ( tôi xin trích lại một số chi tiết trong các bài viết của các tác giả, đã viết trên các trang mạng trong thời gian vừa qua ). Sự việc bắt đầu vào ngày 31/3/2009, cha tôi đã giúp ông bà người anh rể ra ngân hàng để mở tài khoản cho ông bà, vì ông bà không biết tiếng anh. Rồi từ khi mở tài khoản cho tới cuối tháng 1 năm 2013 câu chuyện đã xảy ra, có các bằng chứng trên giấy tờ, và các nhân chứng đã chứng kiến câu chuyện đó,  là sự việc cha tôi đã có ý đồ đen tối để giúp ông bà mở tài khoản bằng cách chỉ đạo cho chị ruột để cho cha tôi được nhúng tay vào, tiền bạc trong tài khoản chung của ông bà. Đầu mối tội đầu cũng chỉ vì căn nhà của cha tôi đã lừa dối tòa Giám Mục địa phận Columbus, mua vào ngày 27/1/2009 ở số 3955 Maize Rd với giá 164 ngàn đô chưa trả hết tiền còn thiếu.
Theo tôi nghĩ và một số dư luận của bà con, trong xứ đạo của cha tôi về vấn đề này, là cha tôi phải tôn trọng khuân khổ và chủ quyền của gia đình người anh rể của mình, đúng ra cha tôi phải bàn bạc và hỏi ý kiến cả vợ lẫn chồng, về tiền bạc trong gia đình thì không có chuyện gì xảy ra. Ở đời có câu “ Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn” nếu cha tôi bàn bạc với cả hai vợ chồng chắc chắn người anh rể không hẹp hòi với cha tôi, vì cha tôi là người đã bảo lãnh gia đình người anh này, sang định cư đoàn tụ tại Hoa Kỳ. Nhưng cha tôi đã cả quyền chỉ đạo Bí mật ngấm ngầm bàn với chị ruột của mình, để rút một số tiền trong tài khoản chung của hai ông bà, để trả cho hết số tiền mua nhà thiếu của cha tôi đã được là 2 năm. Còn lại số tiền là 131 ngàn đô trong tài khoản chung của hai ông bà, cũng được chuyển đi và tẩu tán hết sang tài khoản riêng của bà trên mạng Internet. Theo dư luận thì hai ông bà không biết tiếng anh và cũng chẳng biết mạng Internet là cái gì, vậy ai chuyển số tiền này sang tài khoản riêng của bà chị cha tôi, không cần trả lời mọi người đều biết người đó là ai rồi. Khi sự việc này đã diễn tiến xảy ra nhiều năm, người anh rể của cha tôi không hề được biết, vì hai chị em cha tôi đã giữ bí mật, vả lại người anh rể không quan tâm đến tiền bạc, vì quá tin tưởng bà vợ. Đến cuối tháng 1 năm 2013 câu chuyện mới lòi cái đuôi ra, khi người anh rể biết tin người con trai lớn của ông còn ở Việt Nam sắp cưới vợ ( làm đám cưới ) ông đã ra ngân hàng để rút tiền về Việt Nam dự đám cưới con của ông, thì ngân hàng cho ông biết số tiền trong tài khoản chung của hai ông bà chỉ còn 910 đô mà thôi có bằng chứng trên giấy tờ. Như vậy số tiền của ông đi làm trong 6 năm trời, từ năm 2007 đến hết năm 2012 được cơ sở chỗ làm trả tiền lương vào trong tài khoản ở ngân hàng đến nay đã biến mất. Ông đã quá thất vọng tính tự tử chết cho rồi, vì ông biết là hai chị em cha tôi đã lừa gạt và phản bội ông, khi dư luận biết được chuyện này bà con đã phản đối hai chị em cha tôi, và cha tôi cũng sợ người anh rể tự tử chết đi, thì cha tôi phải lãnh hết hậu quả về việc này và cha tôi đã nói với bà chị ruột phải trả lại một số tiền vào tài khoản chung của hai ông bà. Để ông có tiền rút ra về Việt Nam. Như thế kế hoạch khống chế tiền bạc này của cha tôi đã thất bại trước dư luận của cộng đoàn. Cuối cùng ông cũng về tới Việt Nam sau ba ngày đám cưới của con ông đã hoàn tất, rồi một tháng ở Việt Nam ông trở về Mỹ vào ngày 27/3/2013, về tới nhà thì bà vợ của ông đã bỏ căn nhà thuê này và bỏ ông trốn đi chỗ khác chỉ sau vài tiếng đồng hồ từ phi trường về nhà ông lái xe đi chợ để mua đồ ăn tối, đầu óc ông bị khủng hoảng đã gây ra tai nạn khủng khiếp, xe của ông đã đụng vào hai xe khác trên đường một lúc, sau cái tai nạn này một tháng sau ông cũng phải trả lại căn nhà thuê này cho chủ, vì giá thuê quá mắc đối với riêng một mình ông. Rồi tình thế bắt buộc ông phải ra đi, sống lang thang lay lắt nay đây mai đó cho qua ngày, thời gian này ông đã nhờ một số người quen biết trong cộng đoàn xứ đạo của cha tôi, để làm trung gian hòa giải lại tình nghĩa vợ chồng nhưng không thành công, có lần ông đã đến gõ cửa nhưng bà không mở vì sau lưng của bà đã có chỗ dựa vững chắc bà không cần gì đến tình nghĩa vợ chồng nữa, và chỉ nghe theo những lời đường mật chết ruồi của cha tôi mà thôi. Như vậy ông đã tuyệt vọng, và thấy tình nghĩa hạnh phúc vợ chồng, cũng như gia đình đã bị tan vỡ, tiền bạc của ông đi làm trong 6 năm trời mồ hôi cộng nước mắt, nay đã bị hai chị em cha tôi bòn rút và vơ vét hết vào túi riêng của bà mà ông không hề hay biết. Cuối cùng của câu chuyện này là buộc ông phải làm đơn ly dị, khi đơn ly dị của ông đã được luật sư chấp thuận giúp đỡ, cha tôi biết được việc này liền tức tốc mướn luật sư quen biết của cha tôi, giúp hướng dẫn cho bà chị điền đơn đưa ra tòa để kiện ngược lại và ly dị chồng, sự việc này do chính cha tôi lại nhúng tay vào để tỏ cái uy quyền của cha tôi, đã làm trong tòa án hôn phối của địa phận, là không chịu thua ai hết. Như vậy sự gì Thiên Chúa kết hợp thì cha tôi lại đạp đổ và phá vỡ.
Thưa quý vị: đây là câu chuyện đã xảy ra trong gia đình người anh rể của cha tôi, và cha tôi là người đã gây ra sự việc này, chính tai tôi đã được nghe dư luận của bà con trong cộng đoàn công giáo thuộc xứ đạo của cha tôi, bà con đã tường thuật lại sự việc xảy ra đều ăn khớp với nhau, những người này cũng là các nhân chứng khi các sự việc xảy ra, đa số dư luận bà con trong cộng đoàn công giáo của xứ đạo cha tôi nói rằng “đúng lẽ khi câu chuyện này xảy ra thì cha tôi phải dàn xếp hòa giải, và hàn gắn lại tình nghĩa vợ chồng cho hai ông bà, cũng như tình nghĩa anh em với nhau, đây là bổn phận của cha tôi phải làm vì có bàn tay của cha tôi nhúng vào, cũng để tránh câu chuyện không vỡ lở một ngày một to ra, vì là chuyện tối kỵ đối với gia đình có người tu hành, luật của Chúa và giáo hội cấm các vị Linh Mục không được phép làm những chuyện ngược lại với lề luật của Chúa và giáo hội. Cha tôi đã sai trái và vi phạm nghiêm trọng đến luật của Chúa và giáo hội, đối với gia đình người anh rể này. Cha tôi đã ỷ vào chức tước quyền hành là một ông cha, và là người đứng ra bảo lãnh các gia đình anh em, sang định cư đoàn tụ với cha tôi, để áp đặt như một thể chế độc tài về quyền hành của mình vào trong gia đình người anh rể này, và gạt bỏ mọi quyền hành của người anh rể ra khỏi gia đình của ông, để cha tôi nắm toàn quyền dễ bề thao túng tiền bạc trong tài khoản chung của hai ông bà, nhằm phục vụ lợi ích riêng của cha tôi.
Thưa quý vị tại sao bảy gia đình anh em khác của cha tôi, cha tôi không nhúng vào tiền bạc của họ, mà lại nhúng vào tiền bạc của gia đình người anh rể này. Theo một số người quen biết với gia đình anh em cha tôi kể cả cô Kim, họ đã nói như để khoe về gia đình người anh rể này là: “ở Việt Nam gia đình của ông này nghèo nhất trong các gia đình anh em của cha tôi, nhưng từ khi sang Mỹ cho tới nay thì gia đình ông lại làm nhiều tiền hơn so với các gia đình anh em khác, vì bốn người lớn đều đi làm cả, không có con nhỏ chính vì vậy mà cha tôi đã nhắm tầm ngắm vào gia đình của ông, để tính toán bàn bạc với bà chị về công việc riêng tư của cha tôi đó là căn nhà dối trá và tiền bạc. Hơn nữa theo các bài viết trên các trang mạng trước đây và cha tôi cũng đã nói là, tình nghĩa của bà chị và cha tôi, hai chị em rất thân tình với nhau mà không một anh em khác nào giống vậy, chắc có lẽ trước đây hai chị em của cha tôi còn sống chung với cha mẹ và các em trong gia đình, đã đồng cảm được nỗi khó khăn cực khổ của gia đình, cho nên cái tình nghĩa chị em của cha tôi nó khắng khít với nhau có thể là như vậy. Nếu tôi là thầy bói đoán mò mà đúng như trường hợp của hai chị em cha tôi vào thời gian trước đó nó như vậy thì cũng là tốt, vì hai chị em cha tôi đã đồng cam cộng khổ với gia đình, để hy vọng một ngày nào đó cuộc sống của gia đình sẽ được sáng sủa và tươi đẹp hơn.
Nhưng cha tôi đã xuất thân đi tu, còn bà chị cũng xuất giá tòng phu, thì cuộc sống của hai chị em nó đã khác đi và phải có ranh giới rõ ràng, không thể sống như thủa còn ở chung trong gia đình với cha mẹ và các em nữa. Về phần cha tôi như lời Chúa đã phán “con muốn theo thầy hãy từ bỏ mọi sự mà theo thầy” từ bỏ ở đây theo tôi nghĩ nó có hai nghĩa, là từ bỏ tội lỗi, và từ bỏ mọi luyến tiếc về đời sống trần tục của thế gian kể cả cha mẹ và anh em họ hàng. Như vậy cha tôi phải từ bỏ mọi sự và gia nhập vào đại gia đình để sống trong đời sống tu hành, cho trọn vẹn theo thánh ý của Chúa, đại gia đình mới của cha tôi là nhà dòng trong địa phận, trong đó có Đức Giám Mục, cha bề trên, và các chủng sinh là anh em với cha tôi.
Còn bà chị của cha tôi cũng đã xuất giá tòng phu, bà cũng phải từ bỏ cha mẹ và anh em của mình, để sống kết hợp với người chồng hai thân xác trở nên như một, vì xương này là xương tôi, và thịt này là thịt tôi, rồi hai người còn nắm tay nhau trước mặt Chúa và giáo hội đã thề hứa rằng “em sẽ nhận anh làm chồng, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng anh mọi ngày suốt đời em”
Cuối cùng trong thánh lễ hôn phối, hai người đã ký vào bản hợp đồng trung thành với tình yêu, để làm bằng chứng trước mặt Chúa và giáo hội sẽ không phản bội lại nhau.
Theo như dư luận của các bài viết trên các trang mạng và cô Kim là phát ngôn viên của cha tôi đã nói về hoàn cảnh gia đình người anh rể của cha tôi, khi còn ở Việt Nam rất nghèo, vậy thì tại sao hoàn cảnh của các gia đình nghèo nói chung ở Việt Nam họ vẫn sống chung thủy hạnh phúc với nhau, như các đoạn văn đã được phổ nhạc ra bài hát như sau:
Tôi nghèo em cũng chẳng cao sang
Tay trắng cùng nhau dệt mộng vàng
Hôn lễ nghèo nàn, em chỉ ước
Cặp áo thêu hoa khỏi bẽ bàng 
Tôi với nàng, hai đứa nguyền yêu nhau
Tha thiết từ đây cho đến ngày bạc đầu
Để giao ước tôi trao nàng nhẫn cưới
Em cũng tặng tôi khăn hồng thêu cành hoa mai

Tôi vốn nghèo, em cũng chẳng cao sang,
Tay trắng cùng nhau hai đứa dệt mộng vàng
Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu
Mơ ước một đôi áo thêu để nhớ duyên đầu

Ngờ đâu, giây đứt lìa đàn
Nụ hoa đang thắm vội tàn,
Chưa vui đã sầu chia phôi
Chính vì tình yêu như là dây ràng buộc hai vợ chồng đã sống chung thủy và hạnh phúc bên nhau chứ không phải địa vị cao sang hay tiền của vật chất, vì tiền của vật chất không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta, vì nó là của phù du nay còn mai mất và nó cũng bạc bẽo đối với những ai không biết sử dụng nó. Ở đời có câu “có tiền mua tiên cũng được” nhưng ngược lại có tiền không mua được tình yêu tình người với nhau, mặc dù tình yêu đó nó nghèo nàn về vật chất nhưng nó rất phong phú và tốt đẹp trong tâm hồn của chúng ta.
Theo như các bài viết của ông Bao trên trang mạng vào cuối năm 2014 những suy nghĩ của ông về gia đình người anh rể với cha tôi thì chuyện vợ chồng làm sao tránh được những bất đồng hay cãi cọ với nhau trong cuộc sống hằng ngày, chén bát trong rổ còn xô loảng xoảng mặt nước cũng có lúc lặng lúc dậy sóng, hay là chính cha tôi khi đi tu ở Việt Nam, đã bị bề trên trục xuất ra khỏi nhà dòng, cha tôi về một xứ đạo của cha bố rồi tá túc ở đó, đã gây sự với một cha tuyên úy công giáo mới đi cải tạo về, rồi làm cho hai cha tính đánh lộn với nhau, xứ đạo đó của bà con chia ra phe nọ phe kia, cũng vì cha tôi mà ra, cha tôi là người tu hành còn sống như thế huống hồ là người phàm chúng ta làm sao tránh khỏi những bất đồng với nhau trong cuộc sống. Nhưng những cãi cọ bất đồng nhỏ nhặt đó không quan trọng trong cuộc sống gia đình hằng ngày của vợ chồng cũng là chuyện bình thường mà thôi, rồi đến tối hai vợ chồng ngủ chung một giường, đắp chung một chăn ( mền ) rồi Em ơi! Anh ơi! hai người hủ hỉ với nhau thế là huề cả làng, gương vỡ rồi lại lành, giận thì giận mà thương thì thương. Làm sao những người tu hành có được những kinh nghiệm quý giá ngàn vàng này như người phàm chúng tôi. Bình thường nó là như thế đấy giống như một phép màu mà tạo hóa đã ban tặng cho người phàm chúng ta.
Khi gia đình ông bà đã được đặt chân tới thành phố Columbus Oh Hoa Kỳ này, ông bà mới thấy được đời sống trên xứ lạ quê người hơn quê nhà của ông bà gấp bội phần, bằng chứng như gia đình của ông bà bốn người ai cũng đi làm như hái ra tiền mà lại là tiền đô, ôi nó giá trị và quý hóa biết bao so với đồng tiền ở quê nhà. Dư luận trong các gia đình của anh em cha tôi nói “đó là nhờ công ơn bảo lãnh của cha chú, cha cậu, cha bác” đối với các gia đình anh em này đúng là một người làm cha cả nhà sung sướng, nhưng đối với gia đình người anh rể, sung sướng và hạnh phúc chưa được bao ngày thì cái ơn nghĩa bảo lãnh đó đã đòi buộc bà vợ của ông, phải trả lại ơn nghĩa này bằng một cuộc đánh đổi rất đắt giá về tình nghĩa vợ chồng, cũng như hạnh phúc của gia đình bà. Bà đã ngoan ngoãn vâng ý cha dưới đất cũng như trên trời, không giám cãi lại một câu, bà cũng không biết phân trần tỏ tường về khuôn khổ của gia đình bà với cha tôi là: “cậu ơi! Chị còn có chồng để hỏi anh ấy cho vui lòng cả hai” thật vậy bà cũng không cần hỏi ý kiến của ông, và nếu hỏi ý kiến của ông, thì sẽ bị lộ bí mật rồi mang tai mang tiếng, có khi rất nguy hiểm. Nhưng tiếc thay ý cha ở dưới đất không phải là ý của cha ở trên trời, ý của cha trên trời là mọi người chúng ta phải sống yêu thương tôn trọng nhau, phải sống công bằng và thể hiện tấm lòng bác ái đối với tha nhân, không gian dối, không lừa đảo, không trộm cắp, vợ chồng phải chung thủy với nhau, người với người không được bóc lột và đàn áp nhau. Với những ý của Cha ở trên trời này, cả hai chị em cha tôi đã không thể hiện được một điểm nào nổi bật trong đời sống tu hành, cũng như đời sống của người làm vợ trong gia đình vậy thì làm sao xứng đáng là một gia đình ….



Nguyễn Văn Hậu

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Bài tiếp theo

Kính thưa Quý vị: Đối với thánh lễ của cộng đoàn công giáo người Việt ở xứ đạo cha tôi, vào các ngày Chúa nhật hàng tuần số giáo dân đến tham dự trung bình khoảng 100 người kể cả các em thiếu nhi, riêng các ngày lễ lớn như, lễ giáng sinh, lễ đầu năm tết nguyên đán, lễ phục sinh các ngày lễ này số bà con giáo dân đến tham dự đông hơn so với các ngày lễ Chúa nhật thường, vì rằng có một số bà con giáo dân người Việt họ gia nhập các xứ đạo của các giáo xứ người Mỹ lân cận, họ đến tham dự chung với cộng đoàn xứ đạo của cha tôi với tình hiệp thông trong các ngày lễ này cho nên đông hơn là vậy.
Từ năm 2010 trở về trước cộng đoàn công giáo người Việt, đã có mười bà con được cha tôi tuyển vào tham gia làm thừa tác viên ( trao mình thánh Chúa cho bà con rước lễ ) để phụ trao mình thánh Chúa cho cha tôi, những bà con này tuổi đã lớn và già, nhưng từ năm 2010 cho đến nay cha tôi đã tuyển thêm rất nhiều bà con, và các cháu mới lớn lên tham gia vào thừa tác viên, mặc dù số lượng bà con giáo dân không tăng thậm chí còn giảm đi nữa, vì có một số bà con đã bỏ xứ đạo của cha tôi để đi lễ nhà thờ của các giáo xứ người Mỹ có một số bà con đã dời đi các tiểu bang khác, và một số bà con khác cũng bất mãn với cha tôi vì nhiều lý do khác nhau họ cũng bỏ ra đi. Vấn đề này kể cả cộng đoàn người Mỹ cũng thế, cha tôi đã đuổi cô thư ký của cộng đoàn người Mỹ không cho cô làm việc trong cộng đoàn của họ, chỉ vì cha tôi muốn nắm toàn quyền như ở cộng đoàn công giáo Việt Nam. Rồi sự việc xảy ra cũng có một số bà con trong cộng đoàn người Mỹ, họ đã bỏ không đi lễ ở nhà thờ xứ đạo của cha tôi, và họ đã đến tham dự các thánh lễ ở các nhà thờ của giáo xứ người Mỹ lân cận. Họ cũng bất mãn với cha tôi, đặc biệt là gia đình họ hàng của cô thư ký người Mỹ nói trên, nguyên gia đình họ hàng của cô đã bỏ xứ đạo của cha tôi để đi lễ ở nhà thờ giáo xứ của người Mỹ.
Tại sao cha tôi lại tuyển thêm đông thừa tác viên trong cộng đoàn người Việt như vậy. Điều này dư luận trong cộng đoàn bà con đã nói ra những ý kiến như sau: Một số ý kiến nói là có mấy người già họ đã nghỉ không thể đứng trao mình thánh Chúa được nữa, nên cha tôi phải tuyển thêm để bù vào chỗ người đã nghỉ, nhưng sự thật những người nghỉ này không quá ba người, còn lại đa số ý kiến nói là việc cha tôi tuyển thêm những bà con làm thừa tác viên mới này, cũng giống như câu chuyện (rau tình thương của cha tôi) nếu tự nhiên mà cha tôi đem rau của mình ra nhà thờ để bán thì coi sao được, chắc chắn là dư luận bà con sẽ phản đối vừa làm cha vừa buôn bán thì còn gì là đức hạnh của người tu hành nữa, chẳng khác nào lợi dụng làm cha để kinh doanh, vì vậy cha tôi đã bàn với ông chủ tịch sẽ đồng hóa dư luận, và lên tiếng mời bà con đem rau đến nhà thờ để bán, coi như là phiên chợ chung cả cha lẫn con không ai thắc mắc điều nọ tiếng kia được, vì cha tôi cũng bán được rau, ông chủ tịch cũng bán được rau, bà con giáo dân cũng bán được rau, thế là có lợi cả đôi ba đàng. Nếu cha tôi trồng rau không đem ra nhà thờ để bán, mà bà con trong cộng đoàn có rau rồi đem ra nhà thờ để bán có được hay không? Xin thưa là không được sẽ chết ngay với cha tôi, cha tôi sẽ xô bàn và đổ rau của bà con đi ngay, vì đó là quyền của cha tôi.
Trở lại vấn đề tuyển thừa tác viên: từ năm 2010 đến nay cha tôi đã cho năm gia đình anh em của cha tôi được vào làm thừa tác viên có ba gia đình mỗi gia đình có tới hai người, còn hai gia đình còn lại mỗi gia đình một người, trong đó có bà chị kế của cha tôi, tổng cộng năm gia đình có tới tám người được làm thừa tác viên trong số tám người có ba cháu gái, trong trường hợp này nếu cha tôi không tuyển thêm một số bà con khác vào làm, thì nhất định bà con giáo dân trong cộng đoàn sẽ phản đối cha tôi là gia đình trị, cho nên cũng giống như câu chuyện rau tình thương, là cha tôi phải tuyển thêm một số bà con khác trong cộng đoàn vào làm thừa tác viên, để cho cân bằng số lượng giữa thân nhân của cha tôi với bà con trong cộng đoàn, để che lấp dư luận khỏi đàm tiếu không hay về cha tôi là gia đình trị.
Trước đây và cho đến bây giờ riêng gia đình của ông chủ tịch, đã có ba người làm thừa tác viên, ông được cha tôi đưa lên làm chủ tịch không bầu, ông vừa đọc sách, vừa làm thừa tác viên, kiêm luôn thủ quỹ giữ tiền của quỹ cộng đoàn. Mỗi khi trong cộng đoàn có tổ chức thánh lễ trọng ( giáng sinh, tết đầu năm, phục sinh,… ) sau thánh lễ cha tôi lại tôn vinh ông chủ tịch rằng “ tôi là hình ông chủ tịch là bóng, cảm ơn ông chủ tịch đủ điều” còn tập thể bà con trong cộng đoàn chẳng có ơn nghĩa gì cả. Nếu nói đúng ra thì hình làm sao thì rọi ra cái bóng như vậy, không lẽ ông chủ tịch cao to trượng phu như thế mà lại chấp nhận làm cái bóng thấp bé như cha tôi hay sao. Thôi thì dù gì đi nữa gia đình ông chủ tịch vẫn giữ được chức vô địch, là gia đình đạo đức thánh thiện số một được tiêu biểu trong cộng đoàn từ trước đến nay ( thật là mía ngọt cha tôi rào cả bụi không ai bứng được )
Như vậy các thừa tác viên đã được cha tôi cắt cử hàng tuần, để trao mình và máu Chúa cho giáo dân rước lễ, thừa tác viên này phải là những người làm gương sáng, về đời sống đạo đức thánh thiện hơn những bà con khác thì mới xứng đáng làm việc này vì là làm việc thánh. Nói về gia đình của cha tôi về việc này, cha tôi đã cho các chị, các em, các cháu làm thừa tác viên, có lẽ trong gia đình không ai có ý kiến gì vả lại còn rất thích riêng có một cháu gái cháu mới tới tuổi trưởng thành, cháu chưa ý thức được việc cháu làm, nên khi cháu cầm chén mình thánh Chúa để trao mình thánh Chúa cho mọi người, khi cháu dơ mình thánh lên để trao cho mọi người, và gặp phải một số bạn bè của cháu, cháu đã bật cười toe toét lên như là làm một trò cười một cách vô lễ và bất kính, còn người chị dâu của cha tôi đã có tai tiếng dính líu đến chuyện tình ái ân lê thê với cha tôi, thế mà cha tôi cũng cho người chị này làm thừa tác viên, coi như không có chuyện gì xảy ra mặc kệ cho người chồng hết sức là đau khổ. Và con tồi tệ hơn nữa chính người chị ruột kế của cha tôi, bà đã vơ vét hết tiền bạc của người chồng trong tài khoản chung, đến khi bị lộ tẩy bà đã bỏ chồng ra đi đến nay gần ba năm hiện nay hai vợ chồng đang ra tòa để ly dị. Thế mà cha tôi cũng cho bà chị này làm thừa tác viên, vậy hai bà chị này cũng đạo đức thánh thiện như gia đình của ông Chủ tịch hay sao? Cha tôi đã đồng hóa chung đời sống đạo đức của bà con làm thừa tác viên như thế đấy.
Còn một số bà con trong cộng đoàn cha tôi đã coi mặt đặt tên, cũng ghi tên các bà con này vào danh sách thừa tác viên, coi như là một đặc ân mà cha tôi đã trao ban cho những bà con này. Nhưng không phải vì thế mà bà con vui thích hết cả đâu, có mấy chị đã đứng tuổi các chị không thích làm việc này, nhưng cha tôi cứ bắt ép phải làm, có chị vì bận bịu công việc hoặc con cái còn nhỏ, có chị cảm thấy mình không xứng đáng để làm việc thánh này, vì còn có nhiều người đạo đức thánh thiện hơn mình. Đây là một suy nghĩ rất thực tế và khiêm nhường trong đời sống tâm linh của các chị, và cũng là tấm gương biết ý thức khiêm nhường để cho hai bà chị của cha tôi noi gương bắt chước mà đi xuống, đừng lấy vải the mà che mắt thánh vì hai bức màn the đã được vén lên cả rồi.
Còn các thừa tác viên độ tuổi từ 20 đến 30 các cháu này đa số là con gái, các cháu không ý thức được cách ăn mặc cho đúng với việc mình làm, vả lại cha tôi tuyển người theo số lượng chứ không cần chất lượng. Có lẽ vì thế các cháu gái này ăn mặc trên thì hở, dưới thì trống trông như là các người mẫu đến nhà thờ để dự thi thời trang cách ăn mặc model mới vậy. Tại sao cha tôi khi tuyển các cháu gái này, không đặt điều kiện về cách ăn mặc để cho các cháu biết, chẳng hạn con gái thì phải ăn mặc kín đáo quần dài áo dài kiểu Việt Nam có phải là đẹp và lịch sự không. Làm việc thánh này đâu có phải là đứng ra, để khoe cái này cái kia to nhỏ cho mọi người thấy để mà chấm điểm còn các anh, các ông, các chị đứng tuổi họ ăn mặc rất là lịch sự và kín đáo không thể chê được.
Về các kinh phụng vụ trước và sau thánh lễ: Tôi nghĩ rằng các kinh trước và sau thánh lễ giáo hội công giáo của Việt Nam tất cả các xứ đạo trên toàn nước Việt Nam đều đọc kinh giống nhau, nhưng tôi biết được một số nhà thờ ở bên Mỹ trước thánh lễ, họ không đọc kinh họ chỉ hát ca nhập lễ, và sau thánh lễ cũng vậy họ cũng hát một bài tạ lễ rồi là hết.
Nhưng riêng một số xứ đạo công giáo của người Việt ở Hoa Kỳ, đa số các xứ đạo này họ cũng đọc kinh phụng vụ, trước và sau thánh lễ giống như ở Việt Nam, nhà thờ xứ đạo của cha tôi cũng vậy vì mình là người công giáo Việt Nam. Cộng đoàn công giáo người Việt ở xứ đạo cha tôi từ năm 2014 trở về trước, trước thánh lễ vẫn đọc kinh phụng vụ như ở Việt Nam, rồi hai bên bàn thờ cạnh đức mẹ La Vang và thánh cả Giu-se được thắp đèn sáng lên tới khi cha tôi bắt đầu dâng thánh lễ thì sẽ tắt đèn hai bên bàn thờ cạnh đức mẹ và thánh Giu-se. Sau khi kết thúc thánh lễ thì ca đoàn hát một bài tạ lễ, và cuối cùng đọc kinh Đức Mẹ La Vang rồi trông cậy là hết.
Nhưng từ năm 2014 đến nay đã xảy ra khác thường: là các kinh phụng vụ trước thánh lễ vẫn đọc bình thường, nhưng hai bên bàn thờ đức mẹ La Vang và thánh Giu-se không thắp đèn sáng, khi kết thúc thánh lễ không đọc kinh Đức Mẹ La Vang nữa. Điều này có phải là kinh tế toàn cầu nói chung và Hoa Kỳ nói riêng đang bị suy thoái cho nên bàn thờ đức mẹ và thánh cả Giu-se bị ảnh hưởng phải cắt điện chăng, theo tôi nghĩ cho dù kinh tế thị trường toàn cầu có suy thoái đi nữa, thì bàn thờ Đức Mẹ và thánh cả Giu-se không thể bị cắt điện như vậy được, vì chưng lòng đạo đức sốt mến của mỗi người chúng ta, không thể đem đồng tiên ra để tính toán hơn thiệt các chi phí như kinh tế thị trường toàn cầu đối với hai ngài. Hơn nữa một điều thực tế là quỹ của cộng đoàn ngày một phát triển gia tăng mạnh mẽ, một số tiền lên tới cả hàng trăm ngàn đô la, mà một tuần lễ mới chỉ thắp đèn sáng cho hai Ngài chừng mười phút mà thôi thì có là bao, sao cha tôi lại hẹp hòi bủn sỉn với các Ngài như thế. Hay là Đức Mẹ và thánh cả Giu-se không còn thiêng nữa nên cha tôi cắt điện bàn thờ của các Ngài, nói tới đây tôi lại nhớ đến các bài viết trước có một tác giả viết rằng khi cha tôi còn ở Việt Nam mang dòng họ Trần, rồi cha tôi đổi sang họ Nguyễn, khi cha tôi đi tu được một thời gian cha tôi đã bị bề trên trục xuất ra khỏi nhà dòng sau đó cha tôi trốn sang Thái Lan rồi sang Hoa Kỳ tới thành phố Columbus O.h, cha tôi xin đi tu lại cuối cùng cha tôi được thụ phong. Thờ gian này cha tôi lại dẹp họ Nguyễn vào giữa để lấy tên thánh cả Giu-se ( Joseph ) Đứng đầu làm họ của cha tôi, và hai cuốn sách tâm sự với chính mình tập một và tập hai do cha tôi viết cha tôi để bút hiệu là Du Sơn, cha tôi giải nghĩa là Giu-se và tên thánh cả Giu-se cũng là thánh quan thầy bổn mạng của cha tôi. Luôn luôn mỗi công mỗi việc cha tôi đều bắt thánh cả Giu-se đứng ra trước để làm bia đỡ đạn cho cha tôi, cha tôi thường nói với dư luận là cha tôi hàng cầu xin thánh cả Giu-se giúp đỡ cho cha tôi đủ điều chuyện to chuyện nhỏ mọi sự đều thánh công tốt đẹp.
Vậy mà giờ này túi tiền của cha tôi đã đầy, cơ ngơi nhà cửa rộng rãi khang trang, thế mà cha tôi lại quay lưng trở mặt với thánh cả Giu-se và mẹ Maria, để cho hai ngài đứng trơ trọi không đèn, không nến, không hoa, không ai nhắc tới một kinh nhớ tới các ngài, thật là tội nghiệp hai ngài quá. Hai ngài đã ban cho cha tôi rất nhiều ơn, mà giờ này cha tôi trả ơn cho hai ngài như thế đấy.
Thưa quý vị cũng tiện câu chuyện của thánh cả Giu-se và Đức Mẹ nói ở trên, tôi xin nhắc lại dĩ vãng, khi cha tôi bước chân tới thành phố Columbus O.h ở trong nhà bố mẹ nuôi, cha tôi đã được rất nhiều người trong cộng đoàn lúc bấy giờ giúp đỡ bằng mọi cách, kể cả vật chất cũng như tinh thần để mong sao cho cha tôi tiếp tục theo đuổi con đường tu hành như cha tôi hàng mong ước, khi đã được đi tu đến khi cha tôi được thụ phong, tất cả bà con công giáo người Việt ở xứ đạo cha tôi bây giờ, lúc đó thật mừng rỡ hân hoan. Bà con không quản ngại hay hẹp hòi với cha tôi một điều gì, có nhiều bà con đã hy sinh công việc riêng tư của gia đình để dấn thân giúp đỡ cha tôi, coi như là tình nghĩa anh em hay con cháu trong nhà, và cuối cùng cha tôi đã đủ lông đủ cánh như con cò nó dò lên cây, từ đó cho đến nay cha tôi không một lần nhắc nhở hay hỏi thăm đến họ, cha tôi chỉ nhớ đến những người nâng khăn sửa túi, trao cho cha tôi một ngàn, hai ngàn, ba ngàn, năm ngàn, và nhiều hơn nữa, thật sự ra những đồng tiền này là mồ hôi nước mắt của cả gia đình họ, nhưng vì lý do nào đó mà họ phải trao cho cha tôi mà thôi, họ cũng tính toán cả rồi đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Nhưng cha tôi rất thích những đồng tiền không phải là mồ hôi của mình, ai đưa cho cứ việc xài có tội lỗi gì đâu mà sợ. Chính vì vậy những đồng tiền không có mồ hôi này đã lèo lái cha tôi sống một đời sống tán tận lương tâm, không còn biết phân biệt phải trái như thế nào, rồi để cho bao nhiêu những câu chuyện xảy ra không thể lường được cũng vì đồng tiền. Câu chuyện đã xảy ra là:……

Nguyễn Văn Hậu

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Bài tiếp theo.

Thưa Quý Vị: Từ khi cha tôi rời khỏi nhà xứ của cộng đoàn người Mỹ, để trở về ở trong căn nhà mà cha tôi đã mua ở số 3955 Maize ngày 27.1.2009, thời gian này là lúc cha tôi rất phấn khởi được các anh em con cháu sang đoàn tụ được là 2 năm. Hơn lúc nào hết cha tôi đã được hỗ trợ về mặt vật chất cũng như tinh thần trong cuộc sống hằng ngày, là mỗi khi anh em con cháu quây quần với nhau trong những bữa cơm của đại gia đình hết sức thân mật và đầm ấm, và chính lúc này uy quyền của cha tôi đã nhân lên gấp bội, là cha tôi đã có công bảo lãnh tất cả các gia đình anh em con cháu, sang định cư sinh sống nơi đất khách quê người, được coi như là Thiên Đàng Trần Gian. Cũng vào thời điểm này, các gia đình anh em con cháu của cha tôi, đã được ổn định với các công ăn việc làm trong cuộc sống hằng ngày các cháu nhỏ được cắp sách đến trường còn người lớn thì đi làm sở, nói chung thu nhập của mỗi gia đình có khá hơn so với ở Việt Nam, đi làm bên Mỹ không phải dầm mưa dãi nắng hay chân lấm tay bùn như ở Việt Nam mà nghèo vẫn hoàn nghèo tuy rằng thời gian đi làm ở bên Mỹ này, giờ lao động nó nhiều hơn so với ở Việt Nam, nhưng càng nhiều giờ thì càng nhiều tiền, đôi lúc công việc ở các sở làm ngày nào, tuần nào, nhiều việc mà chủ họ cần, thì mình phải làm thêm giờ nó cũng hơi mệt, nhưng tan sở rồi về nhà nhâm nhi vài lon bia, hoặc cuối tuần nấu nướng thêm những món ăn thuần túy của Việt Nam để tẩm bổ, thì sức khỏe cũng được phục hồi không có gì đáng lo ngại hay buồn phiền. Đây cũng là niềm vui và hãnh diện của cha tôi với tất cả bà con trong cộng đoàn xứ đạo nói chung, và gia đình của cha tôi nói riêng. Thật đúng như lời của ông bà chúng ta thường nói “ một người làm quan cả họ được nhờ”.
Sau vài năm đã được thụ phong, cha tôi được đức giám mục địa phận bổ nhiệm, làm cha tuyên úy của cộng đoàn người Việt Nam ở thành phố Columbus Oh, vì cộng đoàn này quá ít giáo dân không đủ tiêu chuẩn để thành lập giáo xứ riêng, rồi vào khoảng năm 2009_2010 cha tôi đã được đức giám mục địa phận giao cho coi sóc thêm một cộng đoàn người Mỹ nữa, vì cha người Mỹ coi sóc cộng đoàn này phải đổi đi giáo xứ khác. Hai cộng đoàn cùng chung một nhà thờ, nhưng sự thật nhà thờ nằm trên đường Hudson là thuộc giáo xứ của người Mỹ, cộng đoàn công giáo Việt Nam phải thuê nhà thờ này, để cho cha tôi cử hành thánh lễ cho cộng đoàn vào các ngày Chúa nhật và các ngày lễ trọng trong năm. Hai cộng đoàn Việt Mỹ khoảng độ vài chục gia đình, nhưng thánh lễ của người Việt thì đông hơn so với thánh lễ của người Mỹ.
Nếu nhận xét về cách sống làm việc và cách cư xử của cha tôi đối với hai cộng đoàn này, thì cha tôi sống điều hành và cư xử mỗi cộng đoàn một khác nhau, cộng đoàn người Mỹ thì cha tôi sống điều hành cư xử dựa theo kiểu của người Mỹ, còn cộng đoàn người Việt thì cha tôi sống và điều hành giống như tính cách của thời Pháp thuộc trên đất nước Hoa Kỳ này, nhưng cha tôi mới sinh ra sau thời kỳ người Pháp đã rút khỏi Việt Nam, vì lúc đó cha tôi còn nằm ở trong đầu gối của ông cố, thế mà cha tôi cũng bị ảnh hưởng coi như là các chứng bệnh di truyền vậy.
Còn so sánh tính tình giữa anh em trong gia đình với cha tôi, thì các anh chị lớn trong gia đình họ rất là nhu mì và hiền lành họ không nổ, không đụng chạm mất lòng một ai trong cộng đoàn, còn người chị kế của cha tôi và cha tôi, hai chị em rất là cao ngạo bạo ăn bạo nói tính tình giống nhau như đúc, bởi thế ở đời người ta cứ đổ thừa là tự trời “ cha sinh con trời sinh tính” nhưng chúng ta ngồi mà suy đi nghĩ lại cho đúng, chúng ta hãy nhìn thẳng vào cuộc sống của mỗi con người chúng ta, trong những môi trường của các công ăn việc làm hằng ngày, ví dụ như: chúng ta đi làm chung với nhau trong các công sở, hoặc buôn bán kinh doanh chung với nhau, có nghĩa là chúng ta làm ăn chơi với người tốt, thì chúng ta cũng hấp thụ học được những điều tốt của người đó, còn chúng ta chơi với kẻ xấu thì chúng ta cũng bị lôi cuốn vào cái xấu của người đó, chúng ta chơi với bạn tốt tính tình hiền lành, ăn nói thật thà, lễ phép, biết kẻ trên người dưới tôn ti, trật tự, thì chúng ta cũng học được những điều tốt của người ta còn chơi với bạn xấu, hay chửi thề tục tĩu, ăn gian nói dối, lừa đảo, trộm cắp, thì chúng ta cũng học theo cái xấu của người đó, người đời có câu “ gần mực thì đen gần đèn thì sáng” nó là như vậy.
Nói tóm lại là tính tình của mỗi con người chúng ta, nó bị ảnh hưởng ở môi trường trong cuộc sống hằng ngày, và cách giáo dục ở trong gia đình, vấn đề này người đời cũng có câu “ con hư tại mẹ cháu hư tại bà” chứ không phải là tự trời sinh tính đâu, từ khi cha tôi về cư ngụ ở căn nhà mới cho tới nay là 7 năm, căn nhà này được chỉnh trang lại, khá đẹp mắt từ trong ra ngoài, rồi vườn tược đường ra lối vào và hàng rào thật là kiên cố, căn nhà tôi không cần phải diễn tả ai cũng biết rồi, bên trong hàng rào là vườn rau, vườn rau của cha tôi cũng rất là quy mô luống nào rau đó, cái từ trồng trọt được gọi là vườn ta, ta làm của anh tư Bốn ở tiểu bang nào đó hay quảng cáo trên đài truyền hình, còn thua kỹ thuật trồng trọt của cha tôi xa, mấy năm đầu vườn rau của cha tôi phát triển rất tốt, cũng nhờ vào sự tiếp giúp của gia đình chị kế cha tôi, nào là vun xới trồng tỉa, thiết kế cách dự trữ nước để tưới rau, rồi thu hoạch 1,2 năm đầu cha tôi thu hoạch rau rất khá, cha tôi không bán chỉ để cho những người thân quen và anh em con cháu trong gia đình, nhưng rồi những năm sau cha tôi phải tính toán lại, nếu trồng tỉa rồi thu hoạch cứ cho đi như vậy, thì tiền đâu để tiếp tục đầu tư mà trồng trọt, cái khó nó ló ra cái khôn, cha tôi đã nảy sinh ra một sáng kiến đặt tên cho vườn rau là rau tình thương, để bán cho bà con trong cộng đoàn xứ đạo. Đây cũng là nghề tay trái của cha tôi, nhưng cha tôi sợ tiếng đời dị nghị chê bai là làm ông cha mà lại trồng rau đem ra nhà thờ bán, thì chẳng khác nào biến nhà cha ta là nhà cầu nguyện trở thành chợ búa thì coi sao được, rồi cha tôi mới nghĩ ra một kế là mời bà con trong cộng đoàn, ai có rau cứ đem ra nhà thờ để bán, để khỏi lộ cái ý buôn bán của cha tôi ra. Thế là muốn ăn gắp bỏ cho người, trong thánh lễ cha tôi phát biểu “ là ông chủ tịch cộng đoàn đã có sáng kiến, mùa hè này bà con nào có trồng rau ăn không hết, cứ đem lại nhà thờ để bán lấy tiền bỏ vào quỹ rau tình thương rồi gởi về Việt Nam giúp đỡ cho những người nghèo khó” cha tôi có dám bỏ tiền rau của mình vào quỹ rau tình thương với bà con hay không? Xin thưa không dám đâu, vì cha tôi và bà chị kế đã đổ mồ hôi sôi nước mắt, suốt một mùa hè mới thu hoạch được vài ngàn đô, phải để chi phí vào phân bón thuốc trừ sâu rồi tính công tính cán nữa chứ còn đâu mà cho ai.
Cái từ bác ai, tình thương, nghèo khó là những từ rất quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày của người Ki tô hữu, đây là điều Chúa đã dạy chúng ta phải thể hiện tấm lòng bác ai đối với anh em của mình, và những người có hoàn cảnh nghèo khó hơn chúng ta. Công nhận rằng cha tôi phát biểu rất đúng như lời Chúa dạy, nhưng cha tôi có thực hành đúng được như lời Chúa dạy hay không lại là một chuyện khác. Các phiên chợ rau lần đầu mọi người đều ủng hộ lời kêu gọi của cha tôi, đem rau đến nhà thờ bán để bỏ tiền vào quỹ rau tình thương, cũng trong thánh lễ cha tôi vừa nói vừa bày “ Rau tình thương mình bán rẻ một tí để giúp cho người nghèo chẳng đi đâu mà mất”. Thế rồi có mấy người đã tham khảo giá cả các loại rau ở các chợ Việt Nam gần đấy, thì thật giá rau ở chợ trời nhà thờ Hudson rẻ hơn so với các chợ Việt Nam, khi nắm bắt được giá cả thị trường, rồi vụ chợ rau năm sau giá cả tăng vọt mắc hơn, thì bà con giáo dân kêu ca là rau tình thương năm nay cha tôi chém mắc quá, cha tôi nghe được lại trấn an bà con trong thánh lễ, rau tình thương giá mắc một tí cũng gom góp giúp cho người nghèo có đi đâu mà mất, thành ra hai cái mất này, ngược lại cha tôi được lại cả hai.
Cái được thứ nhất: cha tôi bán được rau của mình vì lượng rau của cha tôi nhiều nhất trong phiên chợ, kế đến là rau của ông chủ tịch.
Cái được thứ hai: là cha tôi độc quyền, giữ số tiền của bà con bán rau ủng hộ vào quỹ rau tình thương.
Vậy xin hỏi tiền rau tình thương này cha tôi đã giúp cho những ai ở đâu? …. Xin thưa không biết.
Tiền rau tình thương cha tôi giúp cho người nghèo hết bao nhiêu?....Xin thưa không biết.
Có bà con nào được kiểm soát số tiền của quỹ rau tình thương không?.... Xin thưa không.                 
Như vậy tiền này là tiền Chùa .
Thưa quý vị cha tôi là người tu hành là một cha xứ của hai cộng đoàn Việt Mỹ, nhưng trong sâu thẳm đáy lòng của cha tôi có nhiều những mánh khóe để lừa dối mọi người, để thâu tóm quyền lực về cho riêng mình, chính cha tôi đã biến nhà của Chúa là nhà cầu nguyện trở thành chợ búa, rồi để cho bà chị kế của cha tôi muốn sinh sự với mọi người về giá cả mắc rẻ. Chắc lại phải điện cho Chúa hiện xuống nhà thờ Hudson lấy dây bện thành roi để đánh đuổi chị em cha tôi ra khỏi nhà thờ thì mới yên. Đến nay một số bà con biết được ý đồ của cha tôi như vậy, bà con bảo nhau không bán rau để bỏ tiền vào quỹ rau tình thương nữa, mà họ đem rau đến nhà thờ để cho không những bà con thân thuộc quen biết trong thánh lễ các ngày Chúa nhật hàng tuần. Cũng có nhiều bà con họ đã biết được vấn đề dối trá này họ đã nói toạc móng heo ra là “ông ấy lấy tiền quỹ rau tình thương gửi cho họ hàng thân nhân ông ấy ở Việt Nam đó”.

Những mánh khóe lừa bịp bà con mà cha tôi đã bày ra với những cụm từ văn hoa nghe rất là kêu, nào là quỹ tình thương, quỹ bảo trì, nói đến quỹ bảo trì nhà thờ cộng đoàn công giáo người Việt phải thuê nhà thờ để cho cha tôi dâng thánh lễ, thế mà cha tôi đã bày ra cái quỹ này để mời bà con bỏ tiền vào để sửa chữa nhà thờ hay sao ? Có hợp lý không ? vì cộng đoàn đã bỏ tiền ra để thuê nhà thờ mà, tại sao lại phải góp tiền để sửa chữa. Thật đúng cha tôi là con cháu của người Pháp hồi xưa còn sót lại rồi trong nhà thờ có những tiện nghi nào nhỏ nhặt bị thất thoát hư hao, cha tôi cũng lên tiếng mời bà con quyên góp, nhưng ngược lại trong tay cha tôi còn ôm một đống tiền kếch xù cả hàng trăm ngàn đô la của quỹ cộng đoàn, mà không chịu bỏ ra để mua sắm vậy số tiền quỹ của cộng đoàn cha tôi để làm gì ?
Song song với các công việc gia đình cha tôi cũng lo xúc tiến phần mục vụ, để cho thích ứng với nhiệm vụ chăm sóc hai cộng đoàn Việt Mỹ được chu đáo, đối với cộng đoàn của người Mỹ thì không có gì thay đổi mới. Nhưng đối với cộng đoàn người Việt Nam cha tôi có thay đổi là thánh lễ Việt Nam bằng tiếng việt. Cha tôi đọc phúc âm bằng tiếng Việt xong, cha tôi cho các em giỏi tiếng Anh đọc lại để cho các em nhỏ mất gốc tiếng việt hiểu lời Chúa. Trong các thánh lễ lớn như giáng sinh, phục sinh, tết nguyên đán, tháng hoa kiệu đức mẹ đôi khi cha tôi cũng tổ chức lễ chung hai cộng đoàn Việt Mỹ tham dự, bà con người Việt cho rằng người Mỹ họ rất thích tham dự thánh lễ của người Việt Nam ca đoàn hát rất hay mặc dù họ không hiểu nhưng họ vẫn thích vì có kèn trống phụ họa lắm bài thánh ca nghe cũng muốn giật gân.
Có những thánh lễ cha tôi giảng hai thứ tiếng việt và tiếng Anh, có những bài giảng bằng tiếng Anh cha tôi giảng để cho các em mất gốc tiếng Việt hiểu, đôi khi cha tôi phát âm không đúng nên các em cũng chẳng hiểu. Phần này cũng dễ hiểu vì rằng cha tôi lớn tuổi mới học tiếng Anh, ngôn ngữ tiếng Việt của cha tôi quá dư thừa rồi. Kể cả đứng trên bục giảng cha tôi hay lợi dụng khi giảng lời Chúa rồi tiện thể chửi xiên chửi xéo những ai cha tôi không thích, chính điều này khi cha tôi phát âm tiếng Anh nó bị đơ lưỡi ( cứng lưỡi ) nên phát âm sai là vậy.
Cái bậy bạ lớn nhất nặng nhất sai luật lệ của giáo hội mà cha tôi cứ lợi dụng trên bục giảng, để nói bóng nói gió rồi chửi bới những người có ý kiến ngược chiều với cha tôi ( bất đồng ý kiến ).
Điều này giáo hội đã có thông báo cấm tất cả các vị linh mục, không được lợi dụng chức vụ cao cả để chửi người khác trong các thánh lễ vì khi vị chủ tế bước lên bàn thờ để dâng lễ lời chào đầu tiên là “ Chúa ở cùng anh chị em” hoặc “ Bình an của Chúa ở cùng anh chị em” và sau lời chào này vị chủ tế xướng lên “ Chúng ta hãy thú nhận mọi lỗi lầm để xin Chúa thứ tha mọi tội lỗi” trước khi dâng thánh lễ. Như vậy giáo hội dậy chúng ta phải thành thực  nhận những lỗi lầm của mình đã xúc phạm đến Chúa và mọi người để được hưởng ơn giao hòa với Chúa và mọi người anh em của mình.
Vậy tại sao cha tôi cứ lợi dụng thiên chức cao cả đó, để gieo rắc hận thù ngay trong thánh lễ, vậy những bà con có ý kiến bất đồng với cha tôi có được bình an của Chúa ở cùng họ hay không?
Hay trong các thánh lễ mà cha tôi cử hành đã trở thành các phiên tòa để cha tôi khởi tố buộc tội các bị can đó chính là những con chiên của mình.
Cách đây bốn năm về trước cũng trên bục giảng, cha tôi đã chửi bới trực tiếp đến nhà nước Việt Nam là “ cộng sản Việt Nam đàn áp công giáo ở Thái Hà” tôi nói ra đây không phải để bênh nhà nước Việt Nam nhưng tôi nói ra đây vấn đề này là cha tôi đã sai tôi xin giải thích hiện nay giữa giáo hội công giáo Việt Nam và nhà nước Việt Nam, còn có những điểm bất đồng chưa thể giải quyết những, bất đồng này vì ( chưa hiểu nhau ) vậy vấn đề này cha tôi không phải là người phát ngôn viên đại diện cho giáo hội công giáo ở Việt Nam để trực tiếp nói chuyện này với nhà nước Việt Nam, cha tôi chỉ là một vị linh mục phải làm đúng phận sự của mình mà bề trên đã giao phó, là chăm sóc đoàn chiên trong xứ đạo của mình mà thôi. Về phần mục vụ để chăm sóc đoàn chiên cha tôi đã mắc phải nhiều điều sai trái lỗi lầm không thể tưởng, cái lỗi lầm của mình mà mình không chịu sửa trước lại chửi bới đụng chạm đến người khác “ cái rác trong mắt mình không lấy ra lại đòi lấy cái xà trong mắt người” Vậy có đúng hay không? Vấn đề này cha tôi lên tiếng nổ để lấy điểm trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại, vô tình chính cha tôi không cấp Visa cho mình khi muốn trở về thăm bà con còn lại ở quê hương Việt Nam, như vậy là cha tôi thiển cận không nghĩ sâu xa đâu có hay ho gì, tự mình còng tay mình mà thôi.
Vào ngày 11/5/2014 ngày lễ của mẹ ( Mother’s Day ) cũng trên bục giảng, cha tôi đang giảng thì cây nến phục sinh phát nổ tung ra, làm cho cha tôi đứng chết lặng tại chỗ một hồi lâu không thể giảng tiếp được nữa, rồi cha tôi trở nên bàn thờ để tiếp tục dâng thánh lễ. Một số bà con đã lên để quét dọn những mảnh vụn của cây nến nổ ra, cây nến phục sinh được tượng trưng là ánh sáng của Chúa Ki-tô khi người từ cõi chết sống lại, cây nến này nguyên liệu làm hoàn toàn bằng sáp, không phải bằng điện, vậy tại sao cây nến nổ tung ra, có nhiều bà con nói phản ảnh ngay lúc đó là Chúa cảnh cáo cha tôi hay chửi bới  trên bục giảng đó. Về phần tâm linh đây đúng là điềm cảnh cáo cho cha tôi biết mà Chúa đã thực hiện từ cây nến phục sinh của Ngài, để cho cha tôi thay đổi cách sống trong đời sống tu hành.
Vậy cha tôi đã tỉnh thức chưa?
Xin dẫn giải.
-         Cây nến nổ ( tắt không còn ảnh sáng )    
Thì ánh sáng của Chúa Ki-tô phục sinh không còn chiếu soi trên cha tôi nữa.
-Và cha tôi đã ra tối tăm 

Bài tiếp theo tại đây            

Nguyễn Văn Hậu



( Trong bài viết này có một số ý kiến đóng góp
của những bà con thân thích với gia đình cha tôi )

Xin hẹn gặp quý vị tại đây

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Tiếp theo

Kính thưa quý vị:
Phần cuối của bài viết ngày 10.7.2015 vừa qua, tôi đã đề cập tới phép bí tích rửa tội để cho một người ngoại đạo xin gia nhập vào đạo công giáo, mà cha tôi đã từ chối không làm đúng luật của Chúa và giáo hội đã trao phó.
Vậy còn phép bí tích hôn phối cho người sống, cha tôi đã thi hành mục vụ như thế nào. Như quý vị đã biết trong đời sống của mỗi con người chúng ta, nếu ai không đi tu đến tuổi trưởng thành đều phải lập gia đình ( lấy vợ hoặc lấy chồng ) con hoặc cháu của chúng ta trong gia đình, khi đã đến tuổi trưởng thành để được kết hôn, nếu các cháu đã yêu thương nhau mà không có gì ngăn trở giữa nam và nữ, thì cha mẹ và họ hàng hai bên phải lo tác hợp, để cho con cháu của chúng ta được tự do kết hôn với nhau. Đây là niềm vui chung của gia đình và họ hàng hai bên và cả cộng đoàn dân Chúa nữa, vì gia đình họ hàng và giáo hội được thêm một gia đình mới, rồi gia đình này về sau sẽ sinh sản ra con đàn cháu đống, như Chúa đã chúc phúc cho đôi vợ chồng tố phụ đầu tiên của chúng ta, mà chính Chúa đã tác hợp cho hai ông bà được kết hợp bởi một xương một thịt thành vợ chồng với nhau, đó là ông adong và bà evà. Đây là bí tích hôn phối đầu tiên Chúa đã thiết lập cho loài người chúng ta và luật của Chúa đã ràng buộc “ sự gì Thiên Chúa liên kết loài người không được phân ly”
Trong ngày lễ thụ phong của cha tôi cách đây 26 năm về trước, cha tôi đã hứa với Chúa và giáo hội rằng “ này con xin đến để thực hành theo thánh ý của cha” có lẽ thời gian 26 năm qua, nó đã quá dài để cho cha tôi quên đi tất cả, bổn phận, trách nhiệm, và lời hứa với Chúa và giáo hội trước đây, thế rồi trong đời sống tu hành cha tôi đã rơi vào quên lãng, sống một đời sống quá là tùy tiện theo ý riêng của mình, mà không thực hành theo đúng luật lệ và theo thánh ý của Chúa.
Trong những năm vừa qua tòa giám mục và đức cha địa phận Columbus, đã bổ nhiệm cha tôi coi sóc hai cộng đoàn người Mỹ và người Việt, tại nhà thờ Hudson thuộc thành phố Columbus Oh. Sự việc lại xảy ra cho các gia đình người Việt Nam công giáo, và kể cả cộng đoàn người Mỹ nữa, về phần người Việt trong cộng đoàn, đã có nhiều đôi đến xin cha tôi để cử hành thánh lễ hôn phối cho họ, nhưng cha tôi đã từ chối không làm, có những đôi cha tôi từ chối là đúng, vì những đôi này không gia nhập vào xứ đạo của cha tôi. Nhưng trái lại có những đôi gia đình bố mẹ cả hai bên, nam và nữ đều gia nhập vào xứ đạo của cha tôi từ lâu, nhưng chỉ vì một lý do nhỏ nhặt nào đó, cha tôi cũng từ chối không làm lễ cưới cho họ.
Rồi có những trường hợp có một số gia đình bà con tín hữu ở trong xứ đạo của cha tôi, gia đình của các bà con này, họ cũng có các vị linh mục là con hoặc là cháu của họ, khi các gia đình này có người thân là con hoặc là cháu kết hôn, hoặc là người thân của họ qua đời, gia đình bà con đến xin cha tôi, để cho các cha con hoặc cha cháu của họ được phép chủ sự ( chủ tế ) cử hành thánh lễ cho thân nhân của họ, nhưng cha tôi cũng từ chối chỉ có cha tôi là chủ tế mà thôi. Cái độc tài cố hữu của cha tôi vẫn giữ nguyên, đối với tất cả linh mục đồng nghiệp của mình cùng chung một lý tưởng, cha tôi không biết cách chia sẻ tình hiệp thông lòng quảng đại bác ái với ai hết, coi như cha tôi làm vua một xứ.
Cách đây khoảng bốn năm về trước có một gia đình người Việt công giáo có người thân qua đời đó là bà cố mẹ của một vị linh mục, cha tôi được mời đến làm phép xác tại nhà quàng, làm phép xác rồi cha tôi đọc phúc âm, sau phúc âm cha tôi cất giọng rao giảng, thay vì cha tôi phải nói lời phân ưu chia buồn đến họ hàng tang quyến, hoặc khích lệ những công đức của bà cố đã làm khi còn sống, để yên ủi cho con cháu của bà được vơi bớt phần nào những nỗi đau thương mất mát mà tang quyến đang phải chịu. Nhưng cha tôi đã hỗn xược lượm lặt những mẫu chuyện rác rưỡi ở đâu đó, để lồng ghép và bài giảng “ là có một bà cố kia, đã buôn gian bán lận 1kg còn 800gram, để nuôi con cái của bà đi tu, cho tới ngày các con được thụ phong Linh Mục”, khi nghe cha tôi rao giảng tới đây thật hết sức là ngạo miệng và hỗn xược. Thường thì cha mẹ ăn ở có đức mới để lại cho con, rồi con cái mới nhờ vào công đức đó, mới làm ăn thành công nên sự nhiệp trong cuộc sống hằng ngày như buôn bán kinh doanh trên thương trường, và đặc biệt kể cả việc các con được tận hiến dâng mình cho Chúa để sống trong đời sống tu hành, làm một vị linh mục để dấn thân phục vụ cho giáo hội và tha nhân, những sự việc thành công này là nhờ vào công đức của cha mẹ mình. Thế mà cha tôi đã thốt ra những lời lẽ rao giảng như thế, như dựng đứng thi hài của bà cố lên, rồi tát vào mặt thi hài bà cố một cái, ý cha tôi muốn dạy cho ai đó, hãy nhớ những lời lẽ của cha tôi rao giảng như thế đấy. Mọi người đến viếng xác bà cố và tang gia của bà cố, hết sức bất bình với những lời lẽ rao giảng của cha tôi hôm đó, đó là câu chuyện của một bà cố đã qua đời, và câu chuyện này đã được đồn đãi cả và toàn dân thiên hạ đều biết.
Còn một câu chuyện nữa cũng là chuyện của bà cố khi bà cố còn sống đó chính là người mẹ đã đẻ ra cha tôi, vào thời gian trước đây, anh em của cha tôi chưa sang định cư đoàn tụ ở thành phố Columbus Oh, trong một thánh lễ ở nhà thờ sau bài phúc âm cha tôi giảng được một đoạn, rồi cha tôi cũng hỗn láo nói ra những lời lẽ bất hiếu, lôi bà cố mẹ của mình ra đang bị bệnh năm liệt giường liệt chiếu ở Việt Nam. Cha tôi nói “ bà mẹ của tôi đã bị bệnh năm liệt một chỗ từ lâu, sao Chúa không cất bà đi cho rồi ( chết ) để cho con cháu đỡ phải cực khổ”.
Tại sao cha tôi không nói lên những công đức sinh thành mà cha mẹ đã sinh ra mình, hay là những gương sáng về mặt đạo đức thánh thiện của mẹ mình, hay những gương hy sinh vất vả một nắng hai sương ở ngoài ruộng nương, hay buôn gánh bán bưng tần táo để nuôi con được ăn học thành tài, làm một Linh Mục như ngày hôm nay. Khi cha mẹ đã già nua bệnh tất để cho các con được khôn lớn trưởng thành, thì cha tôi lại cầu xin Chúa cho mẹ mình chết đi, để con cái khỏi phải cực khổ, như vậy còn gì là hiếu nghĩa đối với cha mẹ nữa.
Thiên Chúa suy tôn người cha trong con cái; quyền lợi bà mẹ, Người củng cố trên đoàn con. Ai yêu mến cha mình, thì đền bù tội lỗi; ai thảo kính mẹ mình, thì như người thu được một kho tàng. Ai thảo kính cha mình, sẽ được vui mừng trong con cái, khi cầu xin, người ấy sẽ được nhậm lời. Ai thảo kính cha mình, sẽ được sống lâu dài. Ai vâng lời cha, sẽ làm vui lòng mẹ.
Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi, chớ làm phiền lòng người khi người còn sống. Nếu tinh thần người sa sút, thì hãy rộng lượng, ngươi là kẻ trai tráng, chớ đành khinh dể người. Vì của dâng cho cha, sẽ không rơi vào quên lãng. Của biếu cho mẹ, sẽ đền bù tội lỗi, và xây dựng đức công chính của ngươi.
Từ cổ chí Kim đã có nhiều nhà văn nhà thơ đã thể hiện lòng hiếu thảo của họ cho chúng ta, biết cách giữ lấy lòng hiếu thảo đó qua những bài văn bài thơ, để ca ngợi công đức sinh thành của cha mẹ một câu mà ai cũng thuộc nằm lòng đó là “ công đức sinh thành, làm con phải hiếu.”
Công cha như núi thái sơn.
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha.
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Và còn rất nhiều những câu ý nghĩa hơn nữa, về công đức của cha mẹ đối với chúng ta.
Còn một câu chuyện nữa cũng liên quan đến họ hàng của cha tôi vào năm 2011, cha tôi đã bay sang tiểu bang Florida, để làm lễ an táng cho ông bác của cha tôi, khi đã chôn cất ông bác xong, mộ của ông bác chưa kịp xanh cỏ thân xác chưa kịp ngủ yên trong giấc ngàn thu, cha tôi trở về xứ đạo, trong thánh lễ ở nhà thờ, sau bài phúc âm cha tôi cũng giáng được một đoạn ngắn, rồi cha tôi lại moi ông bác lên khỏi mồ cha tôi nói “ gia đình bác tôi hồi xưa giàu lắm, con cái được ăn học rồi làm việc chỗ nọ chỗ kia, có thằng cháu ham học mỗi khi bác về thăm gia đình tôi, không cho thằng cháu được một đồng bạc một cây viết hay một cuốn tập, có lẽ thằng cháu cha tôi đề cập ở đây là cha tôi hồi còn nhỏ, sau khi cha tôi dâng thánh lễ xong, bà con ra về và thắc mắc với nhau, sao hôm nay cha tôi lại bức xúc với ông bác quá vậy, có nhiều người nói “ chắc con cháu của ông bác quên, không gửi tiền cho cha tôi để xin lễ cho ông bác chứ gì.”
Thưa quý vị:
Cha tôi đã được cha mẹ dâng hiến cho chúa để sống đời sống tu hành, và được ăn học đến nơi đến chốn đàng hoàng. Ở đời có câu “ ăn hóc học hay.” Vậy mà mỗi khi dâng thánh lễ cha tôi cứ rao giảng, khơi ra đầy những hậu thù oán ghét, soi mói, trù ẻo, đến chính người thân trong gia đình của mình, cha tôi đã tự đánh bóng thân thế để tâng bốc mình lên trên tận mây xanh, rồi đè tất cả những ơn nghĩa sinh thành của cha mẹ, cũng như cậu cô chú bác xuống tận đáy đen. Như vậy tôi xin hỏi với tất cả bà con tín hữu thuộc xứ đạo của cha tôi có nên nghe những lời lẽ rao giảng bất hiếu như vậy của cha tôi nữa hay là không?
Ông bà chúng ta thường hay nói “ lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Trong những câu chuyện vừa nói ở trên, nếu cha tôi là con người có học thức, cha tôi không cần phải kể nể dài dòng văn tự làm gì, cha tôi chỉ nói vắn gọn như sau.
“ Kính thưa quý ông bà và tất cả anh chị em mẹ tôi bị bệnh không thể đi lại được nữa và đã nằm liệt giường từ lâu, trong thánh lễ hôm nay tôi xin quý ông bà anh chị em hiệp ý với tôi thêm lời cầu nguyện cho bà, xin Chúa ban cho bà được chịu đựng căn bệnh này cho nên và đẹp lòng Chúa.” Còn về phần ông bác “ hôm nay tôi xin quý ông bà và anh chị em, cùng hiệp ý với tôi dâng thánh lễ này, để cầu xin Chúa thứ tha những lỗi lầm của bác tôi khi còn sống, xin Chúa ban cho linh hồn bác tôi chóng được hưởng thánh nhan Chúa trên nước Thiên Đàng, v…v….” Lời lẽ rất là vắn gọn, nhưng nói lên đầy đủ ý nghĩa của lòng hiếu thảo đối với cha mẹ, cậu cô, chú bác, đã sinh thành ra mình, và cũng để cho các bà con tín hữu noi gương bắt chước, tấm lòng hiếu thảo đó của cha tôi, nếu cha tôi biết sử sự ăn nói như trên thì tất cả bà con tín hữu phải lễ phục cho cha tôi sát đất.
Còn về việc các cha khách từ Việt Nam, du lịch sang Mỹ để thăm gia đình người thân của các cha , và đã có một số các cha đã đến thăm xứ đạo của cha tôi, và cũng được phép dâng thánh lễ chung với cha tôi ( đồng tế ) gần đây năm 2014 có một cha ở dòng ngôi lời còn gọi là dòng Thánh Thể ở Thủ Đức, Sài Gòn, Việt Nam, sang thăm bà con ở thành phố Columbus cha này còn rất trẻ và cũng được phép dâng thánh lễ chung với cha tôi ( đồng tế ) trong thánh lễ ngày Chúa Nhật. Trước khi ban phép lành kết thúc thánh lễ, cha trẻ có đôi lời với các bà con tín hữu sau thánh lễ, như để tâm tình giao lữu và cám ơn bà con, cha trẻ mới phát biểu được vài lời chưa hết ý của cha, thì cha tôi đã lên tiếng vỗ mặt cắt lời không cho cha này nói nữa, làm cho cha trẻ bẽ mặt cụt hứng, tất cả mọi người trong nhà thờ lúc đó, đều sững sờ và mọi người đều nói cha tôi mất lịch sự. Sau thánh lễ hôm đó có tổ chức ăn tiệc ở dưới hội trường cha trẻ cũng được mời, nhưng khi cởi áo lễ ra, cha trẻ đã ra xe của người thân để về luôn không ở lại dự tiệc.
Thưa Quý vị: đối với chúng ta là những người dân bình thường, nếu chúng ta có người thân hoặc bạn bè ghé thăm nhà của chúng ta thì chúng ta rất mừng, và ra tiếp đón đàng hoàng, chúng ta dành mọi ưu tiên cho người khách của mình.
Khi trò chuyện với khách của chúng ta phải biết lịch sự biết nhường lời, để cho người khách vui vẻ tâm tình với mình cho người khách được thoải mái, không ai lại dám vỗ mặt khách như cha tôi vậy. Tại sao cha tôi lại đối xử với cha khách trẻ này như thế, hay là cha tôi sợ để cho cha khách nói ra nhiều điều, thì cha tôi sẽ lòi cái đuôi xấu của cha tôi ra.
Phần mục vụ: còn về phần mục vụ là phần quan trọng trong đời sống tu hành của các vị linh mục, nhất là các linh mục đã được đức giám mục địa phận, bổ nhiệm làm cha xứ coi sóc một xứ đạo hoặc nhiều xứ cùng thời gian ngoài việc dâng thánh lễ  và cử hành các phép bí tích, cha xứ phải năng động về mặt sinh hoạt trong các giới, như gia trưởng, hiền mẫu, thanh niên nam nữ, và các em thiếu nhi thánh thể, mục đích giúp cho các tín hữu gia tăng thêm lòng đạo đức thánh thiện, để họ làm trọn bổn phận là người Ki tô hữu trong cuộc sống hằng ngày. Đối với một xứ đạo trong một năm, cha xứ phải lo sắp xếp tổ chức hai lần tính tâm cho các tín hữu vào mùa vọng và mùa chay, để tiện việc cho các tín hữu giữ đúng luật là một năm phải xưng tội rước lễ ít là một lần trong mùa phục sinh.
Nhưng riêng đối với cha tôi đã từ 10 năm nay, cha tôi không tổ chức được một lần tĩnh tâm nào cả, cha tôi cứ tự biên tự diễn một mình với những bài ca quá quen thuộc và nhàm chán, làm cho các bà con tín hữu,không thể thăng tiến về đời sống tâm linh trong cuộc sống hằng ngày. Về phần thể xác chúng ta phải cần thay đổi những món ăn thường xuyên để giúp cho cở thể chúng ta phát triển đều đặn được khỏe mạnh và bền vững, có thể tránh được các bệnh tật về sau. Về đời sống thiêng liêng cũng thế, chúng ta cũng rất cần thay đổi các món ăn hằng ngày bằng những kinh nghiệm sống đạo học hỏi kinh thánh lời chúa và các luật lệ của Chúa cũng như của giáo hội, mà mỗi người Ki tô hữu cần phải ôn đi ôn lại để khỏi quên, hoặc lầm lẫn mỗi khi mình phạm tội mà cứ tưởng là mình không phạm, hoặc là mình sống trong tội lỗi mà mình không biết.
Vậy làm cách nào để thay đổi các món ăn về phần thiêng liêng của chúng ta. Như tôi đã đề cập ở trên thường thường ở một xứ đạo trong một năm vào mùa vọng và mùa chay cha xứ sẽ tổ chức một hoặc hai ba ngày tùy theo nhu cầu trong xứ đạo đó nhiều hay ít giáo dân, cha xứ sẽ mời các cha khách có khiếu giảng giải hay lôi cuốn được nhiều người nghe, về để giảng giải kinh thánh lời Chúa và các kinh nghiệm sống đạo cho các tín hữu và giải tội cho các tín hữu, để họ được ơn giao hòa với Chúa. Có như thế mới lôi cuốn được những người khô khan nguội lạnh, ( bỏ Chúa lâu năm ) để họ trở về với chúa qua bí tích cáo giải.
Lợi ích của việc tĩnh tâm là để giúp cho chúng ta ngồi lại xem xét mình trong thời gian, từ khi tĩnh tâm lần trước cho đến tĩnh tâm lần này, chúng ta sống như thế nào, đã đổi mới trong đời sống tâm linh hay chưa, đã làm được những gì tốt, và chưa làm được những gì cần phải thay dổi tốt cho đời sống tâm linh, như vậy chúng ta phải cố gắng để thay đổi cách sống đạo của chúng ta, mỗi ngày một tốt đẹp hơn đối với Chúa và mọi người xung quanh chúng ta, là phải mến Chúa yêu người, tốt đời đẹp đạo, thì mới xứng đáng là người Ki tô hữu. Thế mà cha tôi đã coi thường phần mục vụ này cho các tín hữu của mình đang coi sóc.


Còn tiếp xin hẹn gặp tại đây.
Đây là bài viết mới do độc giả khác viết xin mọi người nhấn vào đây.
Nguyễn Văn Hậu

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Tiếp theo bài đăng

Thưa quý vị tôi Nguyễn Văn Hậu hiện đang viết một loạt bài về cha tôi, bài viết của tôi vào ngày 10.7.2015, tôi đã đăng lên mạng, rồi đến sáng ngày 11.7.2015 tôi phải về quê nhà Việt Nam, để dự đám cưới con của người cháu ông anh của tôi ở Sài Gòn, rồi tới chiều tối ngày 10.8.2015 tôi mới trở về Hoa Kỳ vào lúc 7 giờ tối. Tôi đã vắng các bài viết trên mạng một tháng nay, vì lý do này những bài viết tiếp theo của tôi đã bị gián đoạn, chưa có bài mới tiếp theo, xin quý vị thông cảm và thứ lỗi cho.
            Tôi biết quý vị rất mong chờ để đọc các bài viết tiếp theo của tôi sau này, hiện nay các bài viết của tôi vừa qua, đã có rất nhiều người đọc, số lượng người đọc hiện nay trên 60.000 người đã đọc tôi xin chân thành cám ơn quý vị độc giả.
            Và nhân tiện đây tôi cũng xin phản hồi lại, bài viết của bạn Bi Mat ngày 7.7.2015 về bài viết của tôi ngày 26.3.2015, và bạn Pam Pham ngày 13.7.2015 về bài viết của tôi ngày 10.7.2015 vừa qua.
            Tôi xin phản hồi bài của bạn Bi Mat ngày 7.7.2015 về bài đăng của tôi ngày 26.3.2015. Tôi xin trích lại vài dòng của bạn như sau. Bạn nói “ có một anh chàng được tràn đầy hồng ân Thiên Chúa ban cho, anh ta không lo ăn, không lo mặc, và đặc biệt có điều kiện đi du lịch khắp 5 châu 4 biển, rồi không còn nơi nào để đi, anh ta ước ao được đi du lịch địa phủ, để có được giấy thông hành địa phủ, anh ta viết các bài viết giống như bạn vậy”.
            Tới đây tôi xin phản bác lại những lời lẽ của bạn như sau, bạn phản hồi một lượt tới hai người, kể cả tôi. Hay nói một cách khôi hài là bạn bắn một viên đạn mà chết hai con chim, chim của người kia tôi không biết là ai, chim thứ hai là chim của tôi, văn của bạn nói nghe ra rất hay, nhưng nó nghịch lý và mâu thuẫn. Bạn nói anh chàng nào đó được tràn đầy hồng ân Thiên Chúa ban cho, mà cuối cùng lại ước ao được đi du lịch địa phủ hay còn gọi là (hỏa ngục).
            Thưa bạn tôi là người công giáo có đức tin, tôi xin quả quyết với bạn Bi Mat rằng, anh chàng đó sẽ được Thiên Chúa đồng hành chở che, và ban cho họ từ cái ăn cái mặc đầy đủ đàng hoàng, vì họ đã sống đẹp lòng Chúa, có đẹp lòng Chúa thì Chúa mới ban tràn đầy hồng ân của Chúa xuống cho người này, còn nếu người này sống không đẹp lòng chúa như gian dối, lường gạt, trộm cắp, thì làm sao Chúa ban tràn đầy hồng ân của Chúa xuống cho người này. Thật là nghịc lý và mâu thuẫn ở chỗ này, Tôi còn nhớ một đoạn kinh thánh có nói đến ngày phán xét, Chúa tách những người đạo đức thánh thiện sang một bên, và những người xấu xa tội lỗi sang một bên, Chúa phán với những người đạo đức thánh thiện rằng, phúc cho các con vì khi xưa ta đói các con cho ta ăn, ta khát các con cho ta uống ta trần truồng các con cho ta mặc ta đau yếu tù đày các con đã thăm hỏi ta, bây giờ phần thưởng của các con sẽ được hưởng phúc Thiên Đàng, còn các người tội lỗi xấu xa, ngược lại phải xuống địa phủ, ( hỏa ngục ).
            Có lẽ bạn Bi Mat không phải là người công giáo, nên không hiểu kinh thánh của đạo công giáo chúng tôi , tôi khuyên bạn nên tìm đến một người công giáo để học hỏi tìm hiểu thêm về kinh thánh và lời của Chúa thì về sau này bạn không bị nói hố như những lời lẽ ở trên.
            Chỉ những người nào không được Chúa ban cho những hồng ân như bạn nói ở trên, thì người đó mới có nguy cơ xuống địa phủ mà thôi vì họ không sống theo thánh ý của Chúa, họ thích sống theo ý riêng của mình như cha tôi vậy. Còn tôi viết các bài viết nói về cha tôi, là vì cha tôi đang đi sai đường rất nghiêm trọng, tôi viết để hướng cho cha tôi phải suy nghĩ lại và trở về con đường chính mà Chúa đã vạch ra cho cha tôi đã qua hai lần bước vào nhà dòng, và tôi viết bằng sự thật, sự thật này chính cha tôi là tác giả, đã soạn ra những tình tiết như vậy, tôi chỉ viết lại của soạn giả và nhận định thêm mà thôi. Chính vì cha tôi là tác giả, cho nên câu chuyện của cha tôi nó có thật, và có kèm các nhân chứng vẫn còn sống họ chưa chết.
            Chẳng hạn cha tôi với cô Kim hò hẹn gặp nhau ở một nơi kín đáo, thì chính bạn bè của cô Kim biết được, hay là cô Kim vào phòng của Cha tôi, thì chính một cháu nhỏ đã thấy cô Kim ở trong phòng cô lại còn nhắn với cháu này là, cô đang ở trong phòng của cha tôi, như là báo cho cha tôi biết như vậy, để cho cha tôi vào phòng gặp cô Kim, và cô Kim đã thăm cha tôi nằm ở bệnh viện cũng vậy. Tất cả đều có nhân chứng bắt gặp, nếu bạn không tin bạn cứ đến gặp cha tôi để hỏi, Nếu bạn ngại gặp mặt cha tôi bạn điện thoại tới để hỏi cha tôi, cha tôi sẽ trả lời ngay nhưng bạn hãy cẩn thận. Xin chào bạn Bi Mat. Chúc bạn khỏe và bằng an.
Còn bài viết của bạn Pam Pham hỏi tôi về sinh hoạt trong cộng đoàn của cha tôi xin bạn cố gắng chờ để đọc. Thân ái chào bạn xin quý vị chờ đốn đọc những bài viết tiếp về cha tôi một ngày gần đây.

Xin hẹn gặp tại đây.