Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Bài tiếp theo.

Tiền là Tiên là Phật
Là sức bật lò so
Là thước đo lòng người
Là nụ cười tuổi trẻ
Là sức khỏe tuổi già
Là cái đà danh vọng
Là cái lọng che thân
Là cái cân công lý
Là cái ký tình yêu
Là cái bills hàng tháng
Chỉ vì tiền mà cha tôi đã làm cho gia đình người anh rể ra tan nát, vợ bỏ chồng, con bỏ cha, anh em từ bỏ nhau gần ba năm nay ( tôi xin trích lại một số chi tiết trong các bài viết của các tác giả, đã viết trên các trang mạng trong thời gian vừa qua ). Sự việc bắt đầu vào ngày 31/3/2009, cha tôi đã giúp ông bà người anh rể ra ngân hàng để mở tài khoản cho ông bà, vì ông bà không biết tiếng anh. Rồi từ khi mở tài khoản cho tới cuối tháng 1 năm 2013 câu chuyện đã xảy ra, có các bằng chứng trên giấy tờ, và các nhân chứng đã chứng kiến câu chuyện đó,  là sự việc cha tôi đã có ý đồ đen tối để giúp ông bà mở tài khoản bằng cách chỉ đạo cho chị ruột để cho cha tôi được nhúng tay vào, tiền bạc trong tài khoản chung của ông bà. Đầu mối tội đầu cũng chỉ vì căn nhà của cha tôi đã lừa dối tòa Giám Mục địa phận Columbus, mua vào ngày 27/1/2009 ở số 3955 Maize Rd với giá 164 ngàn đô chưa trả hết tiền còn thiếu.
Theo tôi nghĩ và một số dư luận của bà con, trong xứ đạo của cha tôi về vấn đề này, là cha tôi phải tôn trọng khuân khổ và chủ quyền của gia đình người anh rể của mình, đúng ra cha tôi phải bàn bạc và hỏi ý kiến cả vợ lẫn chồng, về tiền bạc trong gia đình thì không có chuyện gì xảy ra. Ở đời có câu “ Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn” nếu cha tôi bàn bạc với cả hai vợ chồng chắc chắn người anh rể không hẹp hòi với cha tôi, vì cha tôi là người đã bảo lãnh gia đình người anh này, sang định cư đoàn tụ tại Hoa Kỳ. Nhưng cha tôi đã cả quyền chỉ đạo Bí mật ngấm ngầm bàn với chị ruột của mình, để rút một số tiền trong tài khoản chung của hai ông bà, để trả cho hết số tiền mua nhà thiếu của cha tôi đã được là 2 năm. Còn lại số tiền là 131 ngàn đô trong tài khoản chung của hai ông bà, cũng được chuyển đi và tẩu tán hết sang tài khoản riêng của bà trên mạng Internet. Theo dư luận thì hai ông bà không biết tiếng anh và cũng chẳng biết mạng Internet là cái gì, vậy ai chuyển số tiền này sang tài khoản riêng của bà chị cha tôi, không cần trả lời mọi người đều biết người đó là ai rồi. Khi sự việc này đã diễn tiến xảy ra nhiều năm, người anh rể của cha tôi không hề được biết, vì hai chị em cha tôi đã giữ bí mật, vả lại người anh rể không quan tâm đến tiền bạc, vì quá tin tưởng bà vợ. Đến cuối tháng 1 năm 2013 câu chuyện mới lòi cái đuôi ra, khi người anh rể biết tin người con trai lớn của ông còn ở Việt Nam sắp cưới vợ ( làm đám cưới ) ông đã ra ngân hàng để rút tiền về Việt Nam dự đám cưới con của ông, thì ngân hàng cho ông biết số tiền trong tài khoản chung của hai ông bà chỉ còn 910 đô mà thôi có bằng chứng trên giấy tờ. Như vậy số tiền của ông đi làm trong 6 năm trời, từ năm 2007 đến hết năm 2012 được cơ sở chỗ làm trả tiền lương vào trong tài khoản ở ngân hàng đến nay đã biến mất. Ông đã quá thất vọng tính tự tử chết cho rồi, vì ông biết là hai chị em cha tôi đã lừa gạt và phản bội ông, khi dư luận biết được chuyện này bà con đã phản đối hai chị em cha tôi, và cha tôi cũng sợ người anh rể tự tử chết đi, thì cha tôi phải lãnh hết hậu quả về việc này và cha tôi đã nói với bà chị ruột phải trả lại một số tiền vào tài khoản chung của hai ông bà. Để ông có tiền rút ra về Việt Nam. Như thế kế hoạch khống chế tiền bạc này của cha tôi đã thất bại trước dư luận của cộng đoàn. Cuối cùng ông cũng về tới Việt Nam sau ba ngày đám cưới của con ông đã hoàn tất, rồi một tháng ở Việt Nam ông trở về Mỹ vào ngày 27/3/2013, về tới nhà thì bà vợ của ông đã bỏ căn nhà thuê này và bỏ ông trốn đi chỗ khác chỉ sau vài tiếng đồng hồ từ phi trường về nhà ông lái xe đi chợ để mua đồ ăn tối, đầu óc ông bị khủng hoảng đã gây ra tai nạn khủng khiếp, xe của ông đã đụng vào hai xe khác trên đường một lúc, sau cái tai nạn này một tháng sau ông cũng phải trả lại căn nhà thuê này cho chủ, vì giá thuê quá mắc đối với riêng một mình ông. Rồi tình thế bắt buộc ông phải ra đi, sống lang thang lay lắt nay đây mai đó cho qua ngày, thời gian này ông đã nhờ một số người quen biết trong cộng đoàn xứ đạo của cha tôi, để làm trung gian hòa giải lại tình nghĩa vợ chồng nhưng không thành công, có lần ông đã đến gõ cửa nhưng bà không mở vì sau lưng của bà đã có chỗ dựa vững chắc bà không cần gì đến tình nghĩa vợ chồng nữa, và chỉ nghe theo những lời đường mật chết ruồi của cha tôi mà thôi. Như vậy ông đã tuyệt vọng, và thấy tình nghĩa hạnh phúc vợ chồng, cũng như gia đình đã bị tan vỡ, tiền bạc của ông đi làm trong 6 năm trời mồ hôi cộng nước mắt, nay đã bị hai chị em cha tôi bòn rút và vơ vét hết vào túi riêng của bà mà ông không hề hay biết. Cuối cùng của câu chuyện này là buộc ông phải làm đơn ly dị, khi đơn ly dị của ông đã được luật sư chấp thuận giúp đỡ, cha tôi biết được việc này liền tức tốc mướn luật sư quen biết của cha tôi, giúp hướng dẫn cho bà chị điền đơn đưa ra tòa để kiện ngược lại và ly dị chồng, sự việc này do chính cha tôi lại nhúng tay vào để tỏ cái uy quyền của cha tôi, đã làm trong tòa án hôn phối của địa phận, là không chịu thua ai hết. Như vậy sự gì Thiên Chúa kết hợp thì cha tôi lại đạp đổ và phá vỡ.
Thưa quý vị: đây là câu chuyện đã xảy ra trong gia đình người anh rể của cha tôi, và cha tôi là người đã gây ra sự việc này, chính tai tôi đã được nghe dư luận của bà con trong cộng đoàn công giáo thuộc xứ đạo của cha tôi, bà con đã tường thuật lại sự việc xảy ra đều ăn khớp với nhau, những người này cũng là các nhân chứng khi các sự việc xảy ra, đa số dư luận bà con trong cộng đoàn công giáo của xứ đạo cha tôi nói rằng “đúng lẽ khi câu chuyện này xảy ra thì cha tôi phải dàn xếp hòa giải, và hàn gắn lại tình nghĩa vợ chồng cho hai ông bà, cũng như tình nghĩa anh em với nhau, đây là bổn phận của cha tôi phải làm vì có bàn tay của cha tôi nhúng vào, cũng để tránh câu chuyện không vỡ lở một ngày một to ra, vì là chuyện tối kỵ đối với gia đình có người tu hành, luật của Chúa và giáo hội cấm các vị Linh Mục không được phép làm những chuyện ngược lại với lề luật của Chúa và giáo hội. Cha tôi đã sai trái và vi phạm nghiêm trọng đến luật của Chúa và giáo hội, đối với gia đình người anh rể này. Cha tôi đã ỷ vào chức tước quyền hành là một ông cha, và là người đứng ra bảo lãnh các gia đình anh em, sang định cư đoàn tụ với cha tôi, để áp đặt như một thể chế độc tài về quyền hành của mình vào trong gia đình người anh rể này, và gạt bỏ mọi quyền hành của người anh rể ra khỏi gia đình của ông, để cha tôi nắm toàn quyền dễ bề thao túng tiền bạc trong tài khoản chung của hai ông bà, nhằm phục vụ lợi ích riêng của cha tôi.
Thưa quý vị tại sao bảy gia đình anh em khác của cha tôi, cha tôi không nhúng vào tiền bạc của họ, mà lại nhúng vào tiền bạc của gia đình người anh rể này. Theo một số người quen biết với gia đình anh em cha tôi kể cả cô Kim, họ đã nói như để khoe về gia đình người anh rể này là: “ở Việt Nam gia đình của ông này nghèo nhất trong các gia đình anh em của cha tôi, nhưng từ khi sang Mỹ cho tới nay thì gia đình ông lại làm nhiều tiền hơn so với các gia đình anh em khác, vì bốn người lớn đều đi làm cả, không có con nhỏ chính vì vậy mà cha tôi đã nhắm tầm ngắm vào gia đình của ông, để tính toán bàn bạc với bà chị về công việc riêng tư của cha tôi đó là căn nhà dối trá và tiền bạc. Hơn nữa theo các bài viết trên các trang mạng trước đây và cha tôi cũng đã nói là, tình nghĩa của bà chị và cha tôi, hai chị em rất thân tình với nhau mà không một anh em khác nào giống vậy, chắc có lẽ trước đây hai chị em của cha tôi còn sống chung với cha mẹ và các em trong gia đình, đã đồng cảm được nỗi khó khăn cực khổ của gia đình, cho nên cái tình nghĩa chị em của cha tôi nó khắng khít với nhau có thể là như vậy. Nếu tôi là thầy bói đoán mò mà đúng như trường hợp của hai chị em cha tôi vào thời gian trước đó nó như vậy thì cũng là tốt, vì hai chị em cha tôi đã đồng cam cộng khổ với gia đình, để hy vọng một ngày nào đó cuộc sống của gia đình sẽ được sáng sủa và tươi đẹp hơn.
Nhưng cha tôi đã xuất thân đi tu, còn bà chị cũng xuất giá tòng phu, thì cuộc sống của hai chị em nó đã khác đi và phải có ranh giới rõ ràng, không thể sống như thủa còn ở chung trong gia đình với cha mẹ và các em nữa. Về phần cha tôi như lời Chúa đã phán “con muốn theo thầy hãy từ bỏ mọi sự mà theo thầy” từ bỏ ở đây theo tôi nghĩ nó có hai nghĩa, là từ bỏ tội lỗi, và từ bỏ mọi luyến tiếc về đời sống trần tục của thế gian kể cả cha mẹ và anh em họ hàng. Như vậy cha tôi phải từ bỏ mọi sự và gia nhập vào đại gia đình để sống trong đời sống tu hành, cho trọn vẹn theo thánh ý của Chúa, đại gia đình mới của cha tôi là nhà dòng trong địa phận, trong đó có Đức Giám Mục, cha bề trên, và các chủng sinh là anh em với cha tôi.
Còn bà chị của cha tôi cũng đã xuất giá tòng phu, bà cũng phải từ bỏ cha mẹ và anh em của mình, để sống kết hợp với người chồng hai thân xác trở nên như một, vì xương này là xương tôi, và thịt này là thịt tôi, rồi hai người còn nắm tay nhau trước mặt Chúa và giáo hội đã thề hứa rằng “em sẽ nhận anh làm chồng, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng anh mọi ngày suốt đời em”
Cuối cùng trong thánh lễ hôn phối, hai người đã ký vào bản hợp đồng trung thành với tình yêu, để làm bằng chứng trước mặt Chúa và giáo hội sẽ không phản bội lại nhau.
Theo như dư luận của các bài viết trên các trang mạng và cô Kim là phát ngôn viên của cha tôi đã nói về hoàn cảnh gia đình người anh rể của cha tôi, khi còn ở Việt Nam rất nghèo, vậy thì tại sao hoàn cảnh của các gia đình nghèo nói chung ở Việt Nam họ vẫn sống chung thủy hạnh phúc với nhau, như các đoạn văn đã được phổ nhạc ra bài hát như sau:
Tôi nghèo em cũng chẳng cao sang
Tay trắng cùng nhau dệt mộng vàng
Hôn lễ nghèo nàn, em chỉ ước
Cặp áo thêu hoa khỏi bẽ bàng 
Tôi với nàng, hai đứa nguyền yêu nhau
Tha thiết từ đây cho đến ngày bạc đầu
Để giao ước tôi trao nàng nhẫn cưới
Em cũng tặng tôi khăn hồng thêu cành hoa mai

Tôi vốn nghèo, em cũng chẳng cao sang,
Tay trắng cùng nhau hai đứa dệt mộng vàng
Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu
Mơ ước một đôi áo thêu để nhớ duyên đầu

Ngờ đâu, giây đứt lìa đàn
Nụ hoa đang thắm vội tàn,
Chưa vui đã sầu chia phôi
Chính vì tình yêu như là dây ràng buộc hai vợ chồng đã sống chung thủy và hạnh phúc bên nhau chứ không phải địa vị cao sang hay tiền của vật chất, vì tiền của vật chất không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta, vì nó là của phù du nay còn mai mất và nó cũng bạc bẽo đối với những ai không biết sử dụng nó. Ở đời có câu “có tiền mua tiên cũng được” nhưng ngược lại có tiền không mua được tình yêu tình người với nhau, mặc dù tình yêu đó nó nghèo nàn về vật chất nhưng nó rất phong phú và tốt đẹp trong tâm hồn của chúng ta.
Theo như các bài viết của ông Bao trên trang mạng vào cuối năm 2014 những suy nghĩ của ông về gia đình người anh rể với cha tôi thì chuyện vợ chồng làm sao tránh được những bất đồng hay cãi cọ với nhau trong cuộc sống hằng ngày, chén bát trong rổ còn xô loảng xoảng mặt nước cũng có lúc lặng lúc dậy sóng, hay là chính cha tôi khi đi tu ở Việt Nam, đã bị bề trên trục xuất ra khỏi nhà dòng, cha tôi về một xứ đạo của cha bố rồi tá túc ở đó, đã gây sự với một cha tuyên úy công giáo mới đi cải tạo về, rồi làm cho hai cha tính đánh lộn với nhau, xứ đạo đó của bà con chia ra phe nọ phe kia, cũng vì cha tôi mà ra, cha tôi là người tu hành còn sống như thế huống hồ là người phàm chúng ta làm sao tránh khỏi những bất đồng với nhau trong cuộc sống. Nhưng những cãi cọ bất đồng nhỏ nhặt đó không quan trọng trong cuộc sống gia đình hằng ngày của vợ chồng cũng là chuyện bình thường mà thôi, rồi đến tối hai vợ chồng ngủ chung một giường, đắp chung một chăn ( mền ) rồi Em ơi! Anh ơi! hai người hủ hỉ với nhau thế là huề cả làng, gương vỡ rồi lại lành, giận thì giận mà thương thì thương. Làm sao những người tu hành có được những kinh nghiệm quý giá ngàn vàng này như người phàm chúng tôi. Bình thường nó là như thế đấy giống như một phép màu mà tạo hóa đã ban tặng cho người phàm chúng ta.
Khi gia đình ông bà đã được đặt chân tới thành phố Columbus Oh Hoa Kỳ này, ông bà mới thấy được đời sống trên xứ lạ quê người hơn quê nhà của ông bà gấp bội phần, bằng chứng như gia đình của ông bà bốn người ai cũng đi làm như hái ra tiền mà lại là tiền đô, ôi nó giá trị và quý hóa biết bao so với đồng tiền ở quê nhà. Dư luận trong các gia đình của anh em cha tôi nói “đó là nhờ công ơn bảo lãnh của cha chú, cha cậu, cha bác” đối với các gia đình anh em này đúng là một người làm cha cả nhà sung sướng, nhưng đối với gia đình người anh rể, sung sướng và hạnh phúc chưa được bao ngày thì cái ơn nghĩa bảo lãnh đó đã đòi buộc bà vợ của ông, phải trả lại ơn nghĩa này bằng một cuộc đánh đổi rất đắt giá về tình nghĩa vợ chồng, cũng như hạnh phúc của gia đình bà. Bà đã ngoan ngoãn vâng ý cha dưới đất cũng như trên trời, không giám cãi lại một câu, bà cũng không biết phân trần tỏ tường về khuôn khổ của gia đình bà với cha tôi là: “cậu ơi! Chị còn có chồng để hỏi anh ấy cho vui lòng cả hai” thật vậy bà cũng không cần hỏi ý kiến của ông, và nếu hỏi ý kiến của ông, thì sẽ bị lộ bí mật rồi mang tai mang tiếng, có khi rất nguy hiểm. Nhưng tiếc thay ý cha ở dưới đất không phải là ý của cha ở trên trời, ý của cha trên trời là mọi người chúng ta phải sống yêu thương tôn trọng nhau, phải sống công bằng và thể hiện tấm lòng bác ái đối với tha nhân, không gian dối, không lừa đảo, không trộm cắp, vợ chồng phải chung thủy với nhau, người với người không được bóc lột và đàn áp nhau. Với những ý của Cha ở trên trời này, cả hai chị em cha tôi đã không thể hiện được một điểm nào nổi bật trong đời sống tu hành, cũng như đời sống của người làm vợ trong gia đình vậy thì làm sao xứng đáng là một gia đình ….



Nguyễn Văn Hậu

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Bài tiếp theo

Kính thưa Quý vị: Đối với thánh lễ của cộng đoàn công giáo người Việt ở xứ đạo cha tôi, vào các ngày Chúa nhật hàng tuần số giáo dân đến tham dự trung bình khoảng 100 người kể cả các em thiếu nhi, riêng các ngày lễ lớn như, lễ giáng sinh, lễ đầu năm tết nguyên đán, lễ phục sinh các ngày lễ này số bà con giáo dân đến tham dự đông hơn so với các ngày lễ Chúa nhật thường, vì rằng có một số bà con giáo dân người Việt họ gia nhập các xứ đạo của các giáo xứ người Mỹ lân cận, họ đến tham dự chung với cộng đoàn xứ đạo của cha tôi với tình hiệp thông trong các ngày lễ này cho nên đông hơn là vậy.
Từ năm 2010 trở về trước cộng đoàn công giáo người Việt, đã có mười bà con được cha tôi tuyển vào tham gia làm thừa tác viên ( trao mình thánh Chúa cho bà con rước lễ ) để phụ trao mình thánh Chúa cho cha tôi, những bà con này tuổi đã lớn và già, nhưng từ năm 2010 cho đến nay cha tôi đã tuyển thêm rất nhiều bà con, và các cháu mới lớn lên tham gia vào thừa tác viên, mặc dù số lượng bà con giáo dân không tăng thậm chí còn giảm đi nữa, vì có một số bà con đã bỏ xứ đạo của cha tôi để đi lễ nhà thờ của các giáo xứ người Mỹ có một số bà con đã dời đi các tiểu bang khác, và một số bà con khác cũng bất mãn với cha tôi vì nhiều lý do khác nhau họ cũng bỏ ra đi. Vấn đề này kể cả cộng đoàn người Mỹ cũng thế, cha tôi đã đuổi cô thư ký của cộng đoàn người Mỹ không cho cô làm việc trong cộng đoàn của họ, chỉ vì cha tôi muốn nắm toàn quyền như ở cộng đoàn công giáo Việt Nam. Rồi sự việc xảy ra cũng có một số bà con trong cộng đoàn người Mỹ, họ đã bỏ không đi lễ ở nhà thờ xứ đạo của cha tôi, và họ đã đến tham dự các thánh lễ ở các nhà thờ của giáo xứ người Mỹ lân cận. Họ cũng bất mãn với cha tôi, đặc biệt là gia đình họ hàng của cô thư ký người Mỹ nói trên, nguyên gia đình họ hàng của cô đã bỏ xứ đạo của cha tôi để đi lễ ở nhà thờ giáo xứ của người Mỹ.
Tại sao cha tôi lại tuyển thêm đông thừa tác viên trong cộng đoàn người Việt như vậy. Điều này dư luận trong cộng đoàn bà con đã nói ra những ý kiến như sau: Một số ý kiến nói là có mấy người già họ đã nghỉ không thể đứng trao mình thánh Chúa được nữa, nên cha tôi phải tuyển thêm để bù vào chỗ người đã nghỉ, nhưng sự thật những người nghỉ này không quá ba người, còn lại đa số ý kiến nói là việc cha tôi tuyển thêm những bà con làm thừa tác viên mới này, cũng giống như câu chuyện (rau tình thương của cha tôi) nếu tự nhiên mà cha tôi đem rau của mình ra nhà thờ để bán thì coi sao được, chắc chắn là dư luận bà con sẽ phản đối vừa làm cha vừa buôn bán thì còn gì là đức hạnh của người tu hành nữa, chẳng khác nào lợi dụng làm cha để kinh doanh, vì vậy cha tôi đã bàn với ông chủ tịch sẽ đồng hóa dư luận, và lên tiếng mời bà con đem rau đến nhà thờ để bán, coi như là phiên chợ chung cả cha lẫn con không ai thắc mắc điều nọ tiếng kia được, vì cha tôi cũng bán được rau, ông chủ tịch cũng bán được rau, bà con giáo dân cũng bán được rau, thế là có lợi cả đôi ba đàng. Nếu cha tôi trồng rau không đem ra nhà thờ để bán, mà bà con trong cộng đoàn có rau rồi đem ra nhà thờ để bán có được hay không? Xin thưa là không được sẽ chết ngay với cha tôi, cha tôi sẽ xô bàn và đổ rau của bà con đi ngay, vì đó là quyền của cha tôi.
Trở lại vấn đề tuyển thừa tác viên: từ năm 2010 đến nay cha tôi đã cho năm gia đình anh em của cha tôi được vào làm thừa tác viên có ba gia đình mỗi gia đình có tới hai người, còn hai gia đình còn lại mỗi gia đình một người, trong đó có bà chị kế của cha tôi, tổng cộng năm gia đình có tới tám người được làm thừa tác viên trong số tám người có ba cháu gái, trong trường hợp này nếu cha tôi không tuyển thêm một số bà con khác vào làm, thì nhất định bà con giáo dân trong cộng đoàn sẽ phản đối cha tôi là gia đình trị, cho nên cũng giống như câu chuyện rau tình thương, là cha tôi phải tuyển thêm một số bà con khác trong cộng đoàn vào làm thừa tác viên, để cho cân bằng số lượng giữa thân nhân của cha tôi với bà con trong cộng đoàn, để che lấp dư luận khỏi đàm tiếu không hay về cha tôi là gia đình trị.
Trước đây và cho đến bây giờ riêng gia đình của ông chủ tịch, đã có ba người làm thừa tác viên, ông được cha tôi đưa lên làm chủ tịch không bầu, ông vừa đọc sách, vừa làm thừa tác viên, kiêm luôn thủ quỹ giữ tiền của quỹ cộng đoàn. Mỗi khi trong cộng đoàn có tổ chức thánh lễ trọng ( giáng sinh, tết đầu năm, phục sinh,… ) sau thánh lễ cha tôi lại tôn vinh ông chủ tịch rằng “ tôi là hình ông chủ tịch là bóng, cảm ơn ông chủ tịch đủ điều” còn tập thể bà con trong cộng đoàn chẳng có ơn nghĩa gì cả. Nếu nói đúng ra thì hình làm sao thì rọi ra cái bóng như vậy, không lẽ ông chủ tịch cao to trượng phu như thế mà lại chấp nhận làm cái bóng thấp bé như cha tôi hay sao. Thôi thì dù gì đi nữa gia đình ông chủ tịch vẫn giữ được chức vô địch, là gia đình đạo đức thánh thiện số một được tiêu biểu trong cộng đoàn từ trước đến nay ( thật là mía ngọt cha tôi rào cả bụi không ai bứng được )
Như vậy các thừa tác viên đã được cha tôi cắt cử hàng tuần, để trao mình và máu Chúa cho giáo dân rước lễ, thừa tác viên này phải là những người làm gương sáng, về đời sống đạo đức thánh thiện hơn những bà con khác thì mới xứng đáng làm việc này vì là làm việc thánh. Nói về gia đình của cha tôi về việc này, cha tôi đã cho các chị, các em, các cháu làm thừa tác viên, có lẽ trong gia đình không ai có ý kiến gì vả lại còn rất thích riêng có một cháu gái cháu mới tới tuổi trưởng thành, cháu chưa ý thức được việc cháu làm, nên khi cháu cầm chén mình thánh Chúa để trao mình thánh Chúa cho mọi người, khi cháu dơ mình thánh lên để trao cho mọi người, và gặp phải một số bạn bè của cháu, cháu đã bật cười toe toét lên như là làm một trò cười một cách vô lễ và bất kính, còn người chị dâu của cha tôi đã có tai tiếng dính líu đến chuyện tình ái ân lê thê với cha tôi, thế mà cha tôi cũng cho người chị này làm thừa tác viên, coi như không có chuyện gì xảy ra mặc kệ cho người chồng hết sức là đau khổ. Và con tồi tệ hơn nữa chính người chị ruột kế của cha tôi, bà đã vơ vét hết tiền bạc của người chồng trong tài khoản chung, đến khi bị lộ tẩy bà đã bỏ chồng ra đi đến nay gần ba năm hiện nay hai vợ chồng đang ra tòa để ly dị. Thế mà cha tôi cũng cho bà chị này làm thừa tác viên, vậy hai bà chị này cũng đạo đức thánh thiện như gia đình của ông Chủ tịch hay sao? Cha tôi đã đồng hóa chung đời sống đạo đức của bà con làm thừa tác viên như thế đấy.
Còn một số bà con trong cộng đoàn cha tôi đã coi mặt đặt tên, cũng ghi tên các bà con này vào danh sách thừa tác viên, coi như là một đặc ân mà cha tôi đã trao ban cho những bà con này. Nhưng không phải vì thế mà bà con vui thích hết cả đâu, có mấy chị đã đứng tuổi các chị không thích làm việc này, nhưng cha tôi cứ bắt ép phải làm, có chị vì bận bịu công việc hoặc con cái còn nhỏ, có chị cảm thấy mình không xứng đáng để làm việc thánh này, vì còn có nhiều người đạo đức thánh thiện hơn mình. Đây là một suy nghĩ rất thực tế và khiêm nhường trong đời sống tâm linh của các chị, và cũng là tấm gương biết ý thức khiêm nhường để cho hai bà chị của cha tôi noi gương bắt chước mà đi xuống, đừng lấy vải the mà che mắt thánh vì hai bức màn the đã được vén lên cả rồi.
Còn các thừa tác viên độ tuổi từ 20 đến 30 các cháu này đa số là con gái, các cháu không ý thức được cách ăn mặc cho đúng với việc mình làm, vả lại cha tôi tuyển người theo số lượng chứ không cần chất lượng. Có lẽ vì thế các cháu gái này ăn mặc trên thì hở, dưới thì trống trông như là các người mẫu đến nhà thờ để dự thi thời trang cách ăn mặc model mới vậy. Tại sao cha tôi khi tuyển các cháu gái này, không đặt điều kiện về cách ăn mặc để cho các cháu biết, chẳng hạn con gái thì phải ăn mặc kín đáo quần dài áo dài kiểu Việt Nam có phải là đẹp và lịch sự không. Làm việc thánh này đâu có phải là đứng ra, để khoe cái này cái kia to nhỏ cho mọi người thấy để mà chấm điểm còn các anh, các ông, các chị đứng tuổi họ ăn mặc rất là lịch sự và kín đáo không thể chê được.
Về các kinh phụng vụ trước và sau thánh lễ: Tôi nghĩ rằng các kinh trước và sau thánh lễ giáo hội công giáo của Việt Nam tất cả các xứ đạo trên toàn nước Việt Nam đều đọc kinh giống nhau, nhưng tôi biết được một số nhà thờ ở bên Mỹ trước thánh lễ, họ không đọc kinh họ chỉ hát ca nhập lễ, và sau thánh lễ cũng vậy họ cũng hát một bài tạ lễ rồi là hết.
Nhưng riêng một số xứ đạo công giáo của người Việt ở Hoa Kỳ, đa số các xứ đạo này họ cũng đọc kinh phụng vụ, trước và sau thánh lễ giống như ở Việt Nam, nhà thờ xứ đạo của cha tôi cũng vậy vì mình là người công giáo Việt Nam. Cộng đoàn công giáo người Việt ở xứ đạo cha tôi từ năm 2014 trở về trước, trước thánh lễ vẫn đọc kinh phụng vụ như ở Việt Nam, rồi hai bên bàn thờ cạnh đức mẹ La Vang và thánh cả Giu-se được thắp đèn sáng lên tới khi cha tôi bắt đầu dâng thánh lễ thì sẽ tắt đèn hai bên bàn thờ cạnh đức mẹ và thánh Giu-se. Sau khi kết thúc thánh lễ thì ca đoàn hát một bài tạ lễ, và cuối cùng đọc kinh Đức Mẹ La Vang rồi trông cậy là hết.
Nhưng từ năm 2014 đến nay đã xảy ra khác thường: là các kinh phụng vụ trước thánh lễ vẫn đọc bình thường, nhưng hai bên bàn thờ đức mẹ La Vang và thánh Giu-se không thắp đèn sáng, khi kết thúc thánh lễ không đọc kinh Đức Mẹ La Vang nữa. Điều này có phải là kinh tế toàn cầu nói chung và Hoa Kỳ nói riêng đang bị suy thoái cho nên bàn thờ đức mẹ và thánh cả Giu-se bị ảnh hưởng phải cắt điện chăng, theo tôi nghĩ cho dù kinh tế thị trường toàn cầu có suy thoái đi nữa, thì bàn thờ Đức Mẹ và thánh cả Giu-se không thể bị cắt điện như vậy được, vì chưng lòng đạo đức sốt mến của mỗi người chúng ta, không thể đem đồng tiên ra để tính toán hơn thiệt các chi phí như kinh tế thị trường toàn cầu đối với hai ngài. Hơn nữa một điều thực tế là quỹ của cộng đoàn ngày một phát triển gia tăng mạnh mẽ, một số tiền lên tới cả hàng trăm ngàn đô la, mà một tuần lễ mới chỉ thắp đèn sáng cho hai Ngài chừng mười phút mà thôi thì có là bao, sao cha tôi lại hẹp hòi bủn sỉn với các Ngài như thế. Hay là Đức Mẹ và thánh cả Giu-se không còn thiêng nữa nên cha tôi cắt điện bàn thờ của các Ngài, nói tới đây tôi lại nhớ đến các bài viết trước có một tác giả viết rằng khi cha tôi còn ở Việt Nam mang dòng họ Trần, rồi cha tôi đổi sang họ Nguyễn, khi cha tôi đi tu được một thời gian cha tôi đã bị bề trên trục xuất ra khỏi nhà dòng sau đó cha tôi trốn sang Thái Lan rồi sang Hoa Kỳ tới thành phố Columbus O.h, cha tôi xin đi tu lại cuối cùng cha tôi được thụ phong. Thờ gian này cha tôi lại dẹp họ Nguyễn vào giữa để lấy tên thánh cả Giu-se ( Joseph ) Đứng đầu làm họ của cha tôi, và hai cuốn sách tâm sự với chính mình tập một và tập hai do cha tôi viết cha tôi để bút hiệu là Du Sơn, cha tôi giải nghĩa là Giu-se và tên thánh cả Giu-se cũng là thánh quan thầy bổn mạng của cha tôi. Luôn luôn mỗi công mỗi việc cha tôi đều bắt thánh cả Giu-se đứng ra trước để làm bia đỡ đạn cho cha tôi, cha tôi thường nói với dư luận là cha tôi hàng cầu xin thánh cả Giu-se giúp đỡ cho cha tôi đủ điều chuyện to chuyện nhỏ mọi sự đều thánh công tốt đẹp.
Vậy mà giờ này túi tiền của cha tôi đã đầy, cơ ngơi nhà cửa rộng rãi khang trang, thế mà cha tôi lại quay lưng trở mặt với thánh cả Giu-se và mẹ Maria, để cho hai ngài đứng trơ trọi không đèn, không nến, không hoa, không ai nhắc tới một kinh nhớ tới các ngài, thật là tội nghiệp hai ngài quá. Hai ngài đã ban cho cha tôi rất nhiều ơn, mà giờ này cha tôi trả ơn cho hai ngài như thế đấy.
Thưa quý vị cũng tiện câu chuyện của thánh cả Giu-se và Đức Mẹ nói ở trên, tôi xin nhắc lại dĩ vãng, khi cha tôi bước chân tới thành phố Columbus O.h ở trong nhà bố mẹ nuôi, cha tôi đã được rất nhiều người trong cộng đoàn lúc bấy giờ giúp đỡ bằng mọi cách, kể cả vật chất cũng như tinh thần để mong sao cho cha tôi tiếp tục theo đuổi con đường tu hành như cha tôi hàng mong ước, khi đã được đi tu đến khi cha tôi được thụ phong, tất cả bà con công giáo người Việt ở xứ đạo cha tôi bây giờ, lúc đó thật mừng rỡ hân hoan. Bà con không quản ngại hay hẹp hòi với cha tôi một điều gì, có nhiều bà con đã hy sinh công việc riêng tư của gia đình để dấn thân giúp đỡ cha tôi, coi như là tình nghĩa anh em hay con cháu trong nhà, và cuối cùng cha tôi đã đủ lông đủ cánh như con cò nó dò lên cây, từ đó cho đến nay cha tôi không một lần nhắc nhở hay hỏi thăm đến họ, cha tôi chỉ nhớ đến những người nâng khăn sửa túi, trao cho cha tôi một ngàn, hai ngàn, ba ngàn, năm ngàn, và nhiều hơn nữa, thật sự ra những đồng tiền này là mồ hôi nước mắt của cả gia đình họ, nhưng vì lý do nào đó mà họ phải trao cho cha tôi mà thôi, họ cũng tính toán cả rồi đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Nhưng cha tôi rất thích những đồng tiền không phải là mồ hôi của mình, ai đưa cho cứ việc xài có tội lỗi gì đâu mà sợ. Chính vì vậy những đồng tiền không có mồ hôi này đã lèo lái cha tôi sống một đời sống tán tận lương tâm, không còn biết phân biệt phải trái như thế nào, rồi để cho bao nhiêu những câu chuyện xảy ra không thể lường được cũng vì đồng tiền. Câu chuyện đã xảy ra là:……

Nguyễn Văn Hậu