Câu chuyện này đã xảy ra 26 năm qua như sau:
Câu chuyện vào đầu tháng 9/1989 tại tiểu bang Oh Hoa
Kỳ, có một gia đình đã đứng đơn bảo trợ ( bảo lãnh ) cho một chàng trai còn độc
thân ở trại tỵ nạn Thái Lan, để sang định cư tại tiểu bang Oh Hoa Kỳ, và đúng
như thủ tục giấy tờ bảo lãnh của gia đình này, chỉ sau ít ngày đã được chính
phủ Hoa Kỳ chấp nhận cho chàng trai này được sang định cư tại Hoa Kỳ. Từ trại
tỵ nạn Thái Lanchàng thanh niên đã được chuyển ra phi trường Bangcok, rồi đáp
máy bay từ Thái Lan sang Hoa Kỳ. Khi tới tiểu bang Oh chàng thanh niên đã được
gia đình người bảo lãnh ra đón tại phi trường rồi rước chàng về nhà, chàng
thanh niên đã được đùm bọc và hòa nhập vào cuộc sống của gia đình này, và ăn ở
tại đây. Khi chúng tôi gặp chàng thanh niên ở chợ, thấy chàng thật đẹp trai mặt
mũi sáng sủa và trắng trẻo tuổi đời khoảng độ đôi chín ba mươi, dáng vẻ thư
sinh chứ không phải là dân hai lúa, chàng ăn nói rất lịch thiệp tỏ vẻ là người
có học thức.
Thế là chàng trai đã được toại nguyện, được đặt chân tới một thiên đàng trần gian đầy sữa và mật ong như chàng đã ước nguyện, nhưng chỉ 3 đến 4 ngày sau khi chàng trai tới Hoa Kỳ, thì từ Việt Nam có một nàng tiên bay từ Việt Nam sang tiểu bang Oh Hoa Kỳ.
Thế là chàng trai đã được toại nguyện, được đặt chân tới một thiên đàng trần gian đầy sữa và mật ong như chàng đã ước nguyện, nhưng chỉ 3 đến 4 ngày sau khi chàng trai tới Hoa Kỳ, thì từ Việt Nam có một nàng tiên bay từ Việt Nam sang tiểu bang Oh Hoa Kỳ.
Theo diện bảo lãnh đoàn tụ của thân nhân tại tiểu bang
này. Như thế không hẹn mà gặp, chàng và nàng đã gặp nhau và quen nhau từ đây,
sau khi chàng trai đã ăn ở tại nhà người bảo trợ, những người thân của gia đình
này đã xúc tiến lo các thủ tục giấy tờ còn lại cho chàng, trong thời gian này
cũng có một số người đồng hương và kể cả nàng cũng ra tay giúp đỡ chàng, dẫn
chàng đi thi để lấy bằng lái tạm rồi giúp chàng tập lái trên đường, chỉ sau một
thời gian ngắn chàng đã lấy được bằng lái chính thức, và đã tự lái xe một mình
để đi đây đi đó. Và cuối cùng chàng đã có công ăn việc làm để kiếm thêm thu
nhập trang trải chi phí lặt vặt trong cuộc sống hằng ngày. Như thế sau khi
chàng và nàng đã quen nhau một thời gian, chúng tôi thấy nàng đã mê chàng say
đắm, và trông thật xứng đôi vừa lứa, đi đâu hai người cũng kè kè bên nhau. Rồi
thời gian qua mau, chúng tôi thấy tình cảm của nàng đối với chàng đã yêu chàng
thật đắm đuối, nàng thường gọi tên chàng mỗi khi ra phố chợ đông người, có mấy
bạn gái của nàng thấy vậy cũng phát thèm, và đã tò mò rình rập xem chàng và
nàng hò hẹn để nói chuyện ong bướm với nhau. Nàng đã quyết chí se duyên cầm sắc
với chàng, lúc này chuyện yêu đương đã vào thời gian nở rộ chín mùi, và một số
người Việt đã biết câu chuyện này, họ đã đồn đãi với nhau ở chợ và ở sở làm,
nhất định hai người này sẽ lấy nhau.
Nhưng bỗng vào một ngày đẹp trời, chàng trai này đã
sắp xếp bay sang tiểu bang khác, để đưa anh ruột của mình sang sinh sống tại đây với
chàng, để hai anh em vui buồn sướng khổ có nhau, cho vơi bớt nỗi buồn khi đã xa
quê nhớ nhà, người anh ruột đã sinh sống ở đây được một thời gian. Thế rồi dư
luận đồn như một tiếng sét đánh là người anh ruột của chàng sẽ cưới nàng làm
vợ, còn chàng sẽ cắt tóc đi tu và đúng như vậy chàng đã phủi lại cát bụi hồng
trần, từ giã gia đình người bảo trợ thu xếp hành trang lên đường để về nhà dòng
lo sách đèn tu tập, khi đã được bề trên cho chàng gia nhập nhà dòng.
Nàng ở lại nhà một mình buồn thui thủi suốt ngày ra
ngẩn vào ngơ, ngày không ăn đêm không ngủ, gia đình của nàng thấy vậy cũng rất
buồn cho số phận hẩm hiu của nàng, và thường cầu nguyện cho nàng mau quên đi
cái mối tình đầu giang dở éo le mà nàng đã gặp phải. Nàng cũng thường xuyên lên
thăm chàng ở nhà dòng để bớt đi những nhớ nhung hiu quạnh một mình, đôi khi
chàng cũng không muốn nàng lên thăm chàng ở nơi tu hành, vì sợ miệng đời dị
nghị chê bai, thôi em đi về đi xa xôi rồi thăm nhau mà chi, duyên không thành lưu
luyến càng thêm đau buồn, ôi tiếc thương làm chi. Trông mong gì, em đi về đi.
Em đi về đi cho vui lòng người anh.
Cuối cùng sau một thời gian dài anh ruột của chàng
trai này đã thay thế cho mối tình đầu, mà nàng quyết chí xe duyên cầm sắc với
chàng. Sau khi chàng tu tập được 5 năm đức giám mục địa phận đã ra quyết định
phong chức phó tế cho thầy ( Chức sáu ) theo đúng luật giáo hội một thời
gian ngắn thì thầy được thụ phong linh mục, và thầy đã được thụ phong linh mục.
Thánh lễ đồng tế để thụ phong linh mục cho thầy được cử hành tại nhà thờ trong
tòa giám mục.
Khi nghe tin thầy được thụ phong linh mục, một số
người Việt và gia đình người bảo trợ cho thầy lúc ban đầu, rất vui mừng vì đã
có một linh mục Việt Nam mới ở chung với bà con trong khu vực này, không còn
cảnh đi mượn cha Việt Nam từ nơi khác về làm lễ các ngày chúa nhật nữa.
Còn nàng thì vui buồn lẫn lộn vui thì ít buồn thì
nhiều, buồn vì mối tình đầu giang dở đã vượt khỏi tầm tay chắc có lẽ nàng đã
không đủ sức quyến rũ để giữ chàng ở lại với nàng, thôi thì đành chấp nhận để:
Anh đưa em sang sông, chiều xưa mưa rơi âm thầm.
Sợ thấm ướt chiếc áo đen, và đẫm ướt mái tóc em.
Nếu xưa trời không mưa, đường vắng đâu cần anh đưa.
Chẳng lẽ chung một lối về mà lỡ quay mặt bước đi.
Anh đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần.
Sợ bến đất nấm gót chân, sợ bến gió buốt trái tim.
Nếu em đừng qua đây, thì chắc đôi mình không quen.
Đừng bước chung một lối mòn, có đâu chiều nay em buồn.
Rồi thời gian lặng lẽ trôi.
Đời anh đã đi tu, tu tới nhà dòng.
Mà đời em là ước mơ,
Đẹp muôn ngàn ý thơ, như ngóng trông chờ.
Hôm nao em sang ngang, bằng xe hoa hay con thuyền ?
Giờ phút cuối đến tiễn em nhìn xác pháo vướng gót chân.
Gót chân ngày xa xưa sợ lấm trong bùn khi mưa….
Giờ đã thay một lối về, quên cả người trong tuyết rơi.
Kính thưa quý vị phần cuối của câu chuyện tình này chúng tôi đã cắt đi rất
nhiều và đã mượn lời các bài hát để mô tả vào trong cuộc tình này, cho nó đúng
ý nghĩa một mối tình giang dở như vậy. Và sau đây chúng tôi xin nhận xét và
phân tích câu chuyện tình giang dở kể trên. Câu chuyện tình này nó xảy ra có
thật những ai là người công giáo đã đến định cư ở tiểu bang Oh trước năm 1989
và trong thập niên 90 bấy giờ, đều biết và cũng chứng kiến được tình cảm của chàng
và nàng trong câu chuyện này ? Thưa quý vị mới nghe thoáng qua câu chuyện
này chắc có lẽ nhiều người cứ tưởng nó giống như chuyện tình Lan và Điệp, theo
chúng tôi thì không phải như vậy, chuyện tình Lan và Điệp nó rất là trong sáng
và đẹp đẽ cho mối tình hai người mà thôi, còn chuyện tình của chàng và nàng này
nó dính líu tới ba người, mà lại là hai anh em ruột với một nàng, mối tình này
lúc ban đầu chỉ có hai người nó cũng rất là đẹp không có gì nói hay đem ra mổ
xẻ ở đây, nhưng mối tình này nó đã bước sang một lối rẽ đi sang đường khác, là
chàng đã thay đổi nhận thức về tình yêu, hoặc là chàng đã thỏa mãn chuyện ong
bướm rồi, và cuối cùng chàng đã quyết định đi tìm một địa vị lớn hơn cả tình
yêu, bình thường như bao nhiêu người đã có, đó là tình yêu Thiên Chúa. Và nếu
cuộc tình nó dừng lại ở đây với hai người, là đường anh anh đi anh đi, đường em
em đi em đi thì cũng ok chấp nhận được, theo chúng tôi tìm hiểu thì luật của
giáo hội công giáo Hoa Kỳ có thông thoáng hơn luật của giáo hội công giáo Việt
Nam, nếu là người nam trước khi vào nhà dòng đi tu, ở nhà có cặp bồ với một cô
nào hoặc đã sống thử với nhau, rồi mà không thích đi đến kết hôn, rồi bỏ người
yêu đi tu cũng được, nhưng điều này đối với giáo hội công giáo Việt Nam là
không được, nếu nói về tình yêu nam nữ theo kinh nghiệm bản thân của chúng tôi
thì nó phải hoàn toàn tự nguyện, và tình cho không biếu không, trong chuyện
tình chàng và nàng chúng ta thấy rất rõ, là chàng đã đùa giỡn với tình yêu, còn
đưa anh ruột của mình ra để sang nhượng tình yêu cho anh. Điều này không thể
chấp nhận được, là vì chàng trai này không thể lường hết được những hậu quả về
sau cho gia đình anh ruột của mình, và cả đối với thiên chức linh mục của mình
trong giáo hội, nó sẽ ảnh hưởng rất nhiều cho đời sống tu trì của mình.
Thí dụ : nếu trong đời sống gia đình anh ruột của chàng, một lúc nào
đó xảy ra chuyện lục đục về chuyện tình cảm hay có những bất đồng trong tình
nghĩa vợ chồng, mà người anh phát giác ra là mình đã xài lại đồ cũ của em mình,
thì bầu không khí trong gia đình người anh càng thêm lục đục với nhau, có khi
gây ra đổ vỡ nữa là đằng khác anh chị có thể ly thân hoặc ly dị. Hoặc người vợ
của anh mình là nàng cứ đeo đuổi mối tình thầm kín với chàng thì trước sau gì
thiên hạ cũng phát giác ra, lúc bấy giờ uy tín và nhân cách sống của một ông
cha không còn được ai kính nể nữa.
Dây là một sự tính toán sai lầm ngớ ngẩn mà chàng trai này chưa từng trải
qua, có nghĩa là chưa có kinh nghiệm sống ở đời, cũng chưa có kinh nghiệm yêu
người và yêu đời, yêu chưa thật tình, yêu chưa hết mình.
Chàng sẽ phải trả giá và lãnh hết hậu quả sau này về việc đùa giỡn với tình yêu
mà chàng đã gây ra cho gia đình anh của mình. Cũng như cho sứ vụ cao cả của
chính bản thân mình đối với Thiên Chúa và Giáo Hội và kể cả cộng đoàn dân Chúa
nữa.
Còn tiếp xin hẹn gặp lại tại đây.
Nguyễn Văn Hậu.